Đức cần phải thay
đổi, vì chính nước này cũng như nhiều nước khác.
Tại nhiều nơi trên
thế giới, châu Âu được coi như một lục địa với
nền kinh tế cứng nhắc, người lao động phụ thuộc
nhiều vào phúc lợi xã hội, nền tảng công nghiệp suy
yếu. Thế nhưng báo cáo mới nhất về những thành tựu
kinh tế Đức – nền kinh tế lớn nhất châu Âu cho thấy
một câu chuyện hoàn toàn khác.
Một thập kỷ trước
đây, kinh tế Đức là nền kinh tế ốm yếu của châu
Âu, tăng trưởng chậm, tỷ lệ thất nghiệp cao, các công
ty sản xuất tuyệt vọng cố gắng giảm chi phí sản
xuất. Hiện nay, bất chấp suy thoái kinh tế, tỷ lệ thất
nghiệp hiện thấp hơn so với 5 năm trước đây. Dù Đức
đã nhường “ngôi vua” xuất khẩu hàng hóa thế giới
cho Trung Quốc, tiềm năng xuất khẩu của Đức vẫn còn
rất lớn. Tính theo tương quan với GDP, thặng dư tài
khoản vãng lai năm 2010 của Đức sẽ cao hơn Trung Quốc.
Đối với phần lớn
châu Âu, có rất nhiều điều để nói về một nền kinh
tế hiện là trung tâm chính trị, địa lý của châu lục.
Thành công về kinh tế của Đức đang tạo ra nhiều vấn
đề cho những nước láng giềng, Đức cần phải giải
quyết vấn đề này.
Cũ và mới
Sự linh hoạt ấn
tượng của Đức là kết quả của những yếu tố cũ và
yếu tố mới. Hệ thống quản lý cũ giúp giới chủ nhận
được ủng hộ của công đoàn ngay cả khi chi phí lao
động cần phải giảm xuống. Nhóm doanh nghiệp vừa và
nhỏ (thường thuộc sở hữu gia đình) tính toán tốt về
việc hoạt động nào cần phải đưa ra nước ngoài và
thuê gia công.
Cùng lúc đó, chính
sách kinh tế có hướng đi mới. Chính phủ Đức đưa ra
chính sách cải tổ thị trường lao động và hệ thống
phúc lợi xã hội vào năm 2003 – 2004. Và với áp lực từ
đồng euro, doanh nghiệp Đức buộc phải giảm mức lương
thực. Chi phí lao động giảm trung bình 1,4% trong khoảng
thời gian từ năm 2000 đến năm 2008 tại Đức, chi phí
này tại Mỹ giảm 0,7% còn tại Pháp và Anh giảm lần
lượt 0.8% và 0,9%.
Suy thoái kinh tế dù
ảnh hưởng sâu sắc đến Đức nhưng kinh tế nước này
vẫn tốt hơn nhiều so với cách đây 1 thập kỷ, Pháp và
một số nước Nam Âu cần phải thực sự xem xét điều
này.
Đức tự hào về khả
năng kiểm soát chi phí và xuất khẩu hàng hóa. Thế nhưng
Đức cần phải thừa nhận thành công của nước này đến
từ sự thiệt thòi của một số nước châu Âu khác.
Người Đức muốn tin
rằng họ đã hy sinh lớn khi từ bỏ đồng mác Đức yêu
quý 10 năm trước đây, thế nhưng họ lại hưởng lợi
từ đồng euro nhiều hơn ai hết. Khoảng một nửa hàng
xuất khẩu của Đức đi vào những nước không thể nhờ
đồng nội tệ yếu mà cạnh tranh được với hàng xuất
khẩu Đức.
Trong khi người Anh,
người Mỹ tiêu tiền hoang phí, người Đức cần mẫn
tiết kiệm. Đầu tư nội địa chưa theo kịp tốc độ
tiết kiệm. Sức mạnh xuất khẩu của Đức kết hợp
với sự ngại ngần chi tiêu, đầu tư của họ đã mang
lại thặng dư thương mại lớn.
Tiền thừa tiết kiệm
của Đức đã được chuyển ra nước ngoài, vào các tài
sản dưới chuẩn tại Mỹ và trái phiếu chính phủ tại
nước như Hy Lạp. Sẽ là vô lý nếu cho rằng nước Đức
thận trọng phải chịu trách nhiệm cho bong bóng bất động
sản tại Hy Lạp hay Tây Ban Nha. Thế nhưng thực tế trong
khu vực đồng tiền chung châu Âu, khi nước này có thặng
dư thì nước khác phải chịu thâm hụt.
Tăng chi tiêu
Sự mất cân bằng
không thể duy trì mãi mãi, dù đó là thặng dư hay thâm
hụt. Nhóm nước có thặng dư tự cho mình là giỏi còn
nhóm nước thâm hụt coi như tầm thường, gánh nặng điều
chỉnh sẽ đè lên người vay tiền. Phản ứng của Đức
với vấn đề tại Hy Lạp, Tây Ban Nha và một số nước
hiện nay cho thấy xu thế chung đó.
Kế hoạch giải cứu
dành cho Hy Lạp đã bị tranh cãi rất nhiều và mới đây
lãnh đạo các nền kinh tế châu Âu đã cam kết hỗ trợ
nhưng chưa hề nói đến số tiền cụ thể. Các Bộ
trưởng của Đức đã ủng hộ phương án thành lập Quỹ
tiền tệ chung châu Âu (EMF). Thế nhưng chính phủ Đức
cho đến nay dường như vẫn không thể chấp nhận nổi
suy nghĩ về việc điều chỉnh hướng tới giảm tỷ lệ
tiết kiệm và tăng tỷ lệ tiêu dùng.
Thực tế, rõ ràng các
nền kinh tế láng giềng của Đức có nhiều việc để
làm. Pháp, Ý và Tây Ban Nha cần học tập Đức nới lỏng
quản lý đối với thị trường lao động; Ý, Tây Ban
Nha, Hy Lạp cần thắt chặt quản lý tài chính công.
Thế nhưng chính Đức
cũng cần phải thay đổi. Sự quản lý thị trường việc
làm hiện quá cứng nhắc, hệ thống y tế, phúc lợi xã
hội và giáo dục cần thay đổi mạnh, lĩnh vực dịch vụ
không phát triển.
Bạn không cần phải
là tín đồ của thị trường tự do để nghĩ thật khó
để khởi nghiệp tại Đức hoặc lo lắng thuế cao hơn
sẽ đồng nghĩa với tiền dành cho y tế và phúc lợi xã
hội sẽ giảm xuống. Không phải tất cả thay đổi ở
Đức đồng nghĩa với chính phủ phải cắt giảm chi
tiêu. Quá ít phụ nữ hiện có thể làm việc toàn thời
gian bởi hệ thống hỗ trợ chăm sóc trẻ em vẫn còn
thiếu hụt.
Theo Dân
Trí/Economist