TIN MỚI!

Đọc nhanh >>

VN-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

HNX-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

Vụ lật kèo hợp đồng trị giá 228 tỷ: Biến ân nhân thành… nạn nhân

13-10-2013 - 10:44 AM | Doanh nghiệp

Vụ lật kèo hợp đồng trị giá 228 tỷ: Biến ân nhân thành… nạn nhân
Khách sạn Wooshu Plaza

Trong phiên tòa phúc thẩm ngày 11/10 giữa Công ty Vĩnh Thiện Đồng Nai và Công ty Vĩnh Tường, bà Linda Tan Woo, Chủ tịch HĐTV Công ty Vĩnh Tường khẳng định là “không vay mượn” khoản tiền tương đương 10 triệu USD của Công ty Orient Industry Investment đã cho thấy ý thức muốn chiếm đoạt khoản tiền này.

Ý đồ đằng sau việc “lật kèo” bị phơi bày trước tòa

Tại phiên tòa, sau khi các luật sư của Công ty Vĩnh Tường trình bày lý do kháng cáo bản án sơ thẩm, Hội đồng xét xử (HĐXX) đã thực hiện việc thẩm vấn đối với các đương sự. Các vấn đề đã được HĐXX làm rõ trong phần thẩm vấn là: Thứ nhất, năm 2011, Công ty Vĩnh Tường có khoản nợ xấu tại Ngân hàng Nam Á (NamABank) hơn 188 tỷ tiền gốc, không còn khả năng trả nợ gốc và tiền lãi quá hạn với lãi suất phạt quá hạn 3%/tháng.

Lúc đó, Công ty Vĩnh Tường không còn khả năng trả nợ, phải đi tìm nguồn vay nên bà Linda Tan Woo, thông qua mẹ chồng của bà Hạnh đã nhờ bà Hạnh tìm kiến nguồn tiền vay vì bà Hạnh làm việc trong ngành ngân hàng.

Thứ hai, bằng sự giúp đỡ của bà Hạnh, Công ty Vĩnh Tường (Đồng Nai) đã vay được khoản tiền hơn 209 tỷ đồng (tương đương 10 triệu USD) của Công ty Orient, do bà Lan là đại diện. Với khoản tiền vay được, Công ty Vĩnh Tường đã kịp thời trả được toàn bộ nợ gốc và lãi cho Ngân hàng Nam Á và được giải chấp tài sản thế chấp là thực tế không thể phủ nhận!

Việc HĐTV Công ty Vĩnh Tường ủy quyền cho bà Hạnh là người được uỷ quyền duy nhất đại diện cho công ty đứng tên chủ tài khoản của Công ty và được uỷ quyền quản lý, định đoạt tài sản (khách sạn Wooshu tại 253 Phạm Văn Thuận – Biên Hoà, Đồng Nai) để đảm bảo cho khoản vay, chính là nhằm mục đích để công ty Vĩnh Tường vay được khoản tiền trên từ Công ty Orient.

Khi vay số tiền tương đương 10 triệu USD của Công ty Orient, Công ty Vĩnh Tường giao tài sản nói trên cho bà Hạnh quản lý, sử dụng thế chấp với bên cho vay cũng phù hợp với quy tắc vay mượn tài sản vì không ai bỏ ra một đống tiền cho vay mà lại không có biện pháp đảm bảo nào.

Khách sạn Wooshu Plaza

Nhưng tại sao sau khi nhận được tiền cho vay của Công ty Orient, Công ty Vĩnh Tường lại hủy bỏ ủy quyền các hợp đồng ủy quyền cho bà Hạnh quản lý, sử dụng tài sản để đảm bảo cho khoản nợ với Công ty Orient và không đóng dấu trên các hợp đồng chuyển quyền sử dụng đất và tài sản để thực hiện nghĩa vụ với bên cho vay? Động cơ, mục đích của việc làm này là gì? HĐXX đặt câu hỏi trực tiếp đối với đại diện của Công ty Vĩnh Tường.

Mặc dù đại diện Công ty Vĩnh Tường không trả lời trực tiếp câu hỏi này nhưng ai cũng có thể hiểu, với việc “lật kèo” này cùng với việc bà Linda Tan Woo đã công khai phủ nhận “không vay tiền” của đại diện Công ty Orient thì rõ ràng, mục đích của việc lật kèo này là muốn chiếm đoạt luôn số tiền 10 triệu USD và tiền lãi.

Dự án chưa tồn tại trở thành chứng cứ nặng ký

Để phủ nhận trách nhiệm trả nợ cho Công ty Orient, Công ty Vĩnh Tường đã “viện dẫn” việc hợp tác kinh doanh với một Công ty Orient “khác”, có trụ sở tại Singapore và khẳng định, khoản tiền tương đương 10 triệu USD mà Công ty Vĩnh Tường nhận được là tiền của Công ty Orient “khác” này chuyển theo “Hợp đồng hợp tác kinh doanh” trò chơi đánh bạc chứ không phải là tiền vay theo hợp đồng vay do bà Hạnh đại diện ký với bà Lan, đại diện của Công ty Orient.

Để làm rõ nội dung này, HĐXX đã yêu cầu đại diện Công ty Vĩnh Tường cho biết, Công ty có dự án kinh doanh dịch vụ đánh bạc như Công ty này khẳng định hay không. Đại diện Công ty Vĩnh Tường phải thừa nhận, Công ty không có dự án nào được cấp phép và cũng chưa thực hiện một việc gì của dự án này. Tại thời điểm này mà Công ty Vĩnh Tường vẫn chưa được cấp phép cho “dự án”, thì 3 năm trước, khi ở trong tình trạng nợ đầm đìa như vậy, làm sao Công ty lại có thể kêu gọi hợp tác kinh doanh một dự án chưa từng tồn tại? HĐXX đã đặt câu hỏi này và đại diện Công ty Vĩnh Tường không trả lời được.

Không chỉ “dự án” chưa tồn tại đã tố cáo hợp đồng hợp tác là “đồ giả” mà chính Công ty Orient đã có văn bản gửi Tòa án khẳng định rất rõ ràng là họ không ký hợp đồng hợp tác với Công ty Vĩnh Tường; chữ ký và tên đại diện của Công ty Orient được Viện Khoa học hình sự xác định là không phải do đại diện Công ty Orient ký. Với các chứng cứ trên thì rõ ràng, bản hợp đồng hợp tác kinh doanh được tạo ra để “phủi” trách nhiệm trả tiền.

Cùng với dự án chưa tồn tại, nhiều nội dung khác mà HĐXX đặt ra cũng khiến đại diện Công ty Vĩnh Tường nhiều lần không thể giải trình được. Phiên tòa phúc thẩm thậm chí còn có lúc căng thẳng do luật sư Trần Đình Triển bảo vệ cho Công ty Vĩnh Tường viện dẫn công văn chỉ đạo của lãnh đạo nhà nước khiến HĐXX phải cắt ý kiến của luật sư. Phần tranh luận giữa các bên sẽ được diễn ra vào ngày 14/10 và sau đó sẽ có phán quyết của Tòa.

Với diễn biến tại phiên tòa phúc thẩm, đặc biệt là việc bà Linda Tan Woo và Công ty Vĩnh Tường cố tình chối bỏ nghĩa vụ trả nợ số tiền mà Công ty Vĩnh Tường đã vay của Công ty Orient và nghĩa vụ chuyển quyền sở hữu tài sản và quyền sử dụng đất cho “chủ nợ” là Công ty Vĩnh Thiện Đồng Nai bằng việc tạo ra một hợp đồng hợp tác kinh doanh không thật có thể thấy có dấu hiệu của hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.

Do đó, ngoài việc buộc Công ty Vĩnh Tường phải trả nợ, việc điều tra, xử lý trách nhiệm cá nhân của những người có động cơ, mục đích và hành vi làm giả hợp đồng để phủ nhận trách nhiệm trả nợ là việc làm hết sức cần thiết. Được biết, trước khi xảy ra vụ án này, bà Linda Tan Woo cũng dính vào một vụ án “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” với số tiền bị cáo buộc đã chiếm đoạt là 2 triệu USD. Sau 9 tháng bị tạm giam, năm 2010, bà Linda Tan Woo đã được miễn trách nhiệm hình sự vì đã khắc phục hậu quả và cơ quan tố tụng xét thấy không cần thiết phải xử lý nữa.

Theo Bình Minh – Hà Phương Thảo

cucpth

Pháp luật Việt Nam