TIN MỚI!

Đọc nhanh >>

VN-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

HNX-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

Để mua được mía từ nông dân

04-04-2010 - 08:55 AM | Hàng hóa - Nguyên liệu

Để mua được mía từ nông dân

Tình trạng nhà máy, thương lái ép giá, tranh giành nguyên liệu mía thì niên vụ nào cũng xảy ra do rất ít nhà máy đầu tư, tạo mối quan hệ ràng buộc với nông dân.

Những ngày qua, nông dân trồng mía ở hai huyện Bến Lức và Đức Hoà (Long An) đồng loạt ngừng bán mía cho nhà máy đường của công ty CP NIVL (vốn đầu tư Ấn Độ) vì cho rằng “giá mía bị ép xuống thấp”.

Chuyện thường niên

Theo những nông dân trồng mía ở Long An, chỉ trong tháng 3.2010, NIVL điều chỉnh giảm giá mía bốn lần, tổng cộng khoảng 350.000đ/tấn, hiện còn 780.000đ/tấn loại 10 chữ đường (CCS). So với những nhà máy khác ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL), giá mua của NIVL tại thời điểm này thấp hơn khoảng 200.000đ/tấn. Đại diện nhà máy đường NIVL cho biết, mía ở Long An bị lẫn nhiều tạp chất, CCS thấp hơn các vùng khác nên công ty không thể mua giá cao như nơi khác.

Tuy nhiên, thực tế không hoàn toàn như vậy. Ở Long An, ngoài NIVL còn có nhà máy đường Hiệp Hoà, niên vụ ép mía của hai nhà máy này cũng song hành với tám nhà máy khác ở trong vùng ĐBSCL. Hồi đầu vụ mía, khoảng tháng 9.2009, do diện tích mía ở Long An chưa vào vụ, hai nhà máy này đã “xua quân” sang các vùng khác giành mía về chế biến. Giá đường trong nước cuối năm 2009, đầu 2010 tăng nóng, khiến không chỉ NIVL hay Hiệp Hooà mà nhiều nhà máy khác tranh thủ đẩy giá mía lên cao, tranh thủ ép mía bán đường kiếm lời. Có thời điểm, nông dân bán cho nhà máy 1,4 triệu đồng/tấn mía.

Thế nhưng, đến giữa tháng 3.2010 trở đi, giá đường thế giới liên tục tụt giảm, các nhà máy đường đồng loạt giảm giá mía xuống trung bình còn 1 triệu đồng/tấn và đang có xu hướng giảm thêm. Như vậy, nguyên nhân tạp chất, hay CCS thấp chỉ lá cái cớ để NIVL đánh tụt giá mua mía?

Vùng mía tại 13 tỉnh ĐBSCL, ông Nguyễn Thành Long, tổng giám đốc công ty cổ phần đường Cần Thơ nói: “Trên 50.000ha mía trong vùng đến nay vẫn là vùng nguyên liệu chung cho cả mười nhà máy chứ không riêng của ai. Do là của chung, cộng với sản lượng mía không đủ đáp ứng công suất, nên niên vụ nào cũng xảy ra tình trạng tranh mua tranh bán”.

Đầu tư sợ người khác giật

“Ai cũng biết, nhà máy bỏ tiền thì mới nói đến việc được sở hữu mía”, bà Phạm Thị Sum, chủ tịch hội đồng quản trị công ty cổ phần mía đường Biên Hoà thừa nhận. Thế nhưng, trên thực tế, dù ngành mía đường tồn tại hàng chục năm nay nhưng đến nay rất ít đơn vị chịu bỏ tiền túi ra đầu tư cho nông dân, vì họ đều lo sợ bị người khác giật mía.

“Năm 2002 – 2003, công ty đầu tư vài chục tỉ đồng cho nông dân mua phân bón, giống… Nhưng đến vụ thu hoạch thì nhà máy khác nhanh chân giành mất, đến nay vẫn còn neo lại 6 tỉ đồng nợ không thu được”, ông Nguyễn Thành Long kể.

Để đầu tư cho 1ha mía cần khoảng 25 – 30 triệu đồng. Khi doanh nghiệp bỏ tiền đầu tư, người trồng mía bảo vệ lẫn nhau trong các tổ hợp tác, hiệp hội và hơn hết phải tôn trọng vùng nguyên liệu của các nhà máy, không bán mía ra ngoài. Để đảm bảo mối quan hệ ràng buộc này, trước hết, theo nhiều ý kiến của chuyên gia kinh tế, cơ chế ăn chia lợi nhuận phải được tính toán lại giữa nhà máy và người trồng mía giống như một số quốc giá khác như Philippines, Thái Lan hay Trung Quốc. Nông dân các nước này, ngoài được nhà máy trả tiền theo tỷ lệ 7:3 (giá mía bằng 70% giá đường bán ra tại nhà máy), cuối mùa còn được doanh nghiệp chia lợi nhuận từ hiệu quả kinh doanh.

Trong khi ở Việt Nam, nông dân bị thiệt đơn thiệt kép. Họ chỉ được trả giá mía bằng 60% giá trị đường nhà máy bán ra, tính ổn định qua từng vụ thường không có và dường như chưa một nhà máy nào chia lợi nhuận cuối vụ kinh doanh cho người trồng mía.

Theo Hoàng Bảy

SGTT

thanhhuong

CÙNG CHUYÊN MỤC
XEM