Hiện nay, mỗi ngày trên màn hình điện
tử của sàn chỉ khoảng chục lệnh đặt mua của các doanh nghiệp
xuất khẩu với khách hàng nước ngoài…
Rắc rối luật chơi Trong vụ mùa càphê năm 2011 – 2012, ông Nguyễn Văn
Sinh, phó giám đốc sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn Dăk
Lăk cho biết: theo thông báo của sở Công thương, lượng hàng giao
dịch tại sàn giao dịch càphê Buôn Ma Thuột ước chừng 1.000 tấn,
chỉ bằng 1/200 sản lượng càphê của riêng tỉnh Dăk Lăk. Lượng
hàng giao dịch trên cũng chỉ bằng sản lượng thu mua của một đại
lý.
Theo quy định của sàn, muốn tham gia sàn, hàng
hoá phải được các chuyên gia kỹ thuật của chi nhánh công ty giám
định hàng hoá nông sản xuất khẩu tại Dăk Lăk (viết tắt là Café
Control) thực hiện việc kiểm định chất lượng, phẩm cấp, chủng loại
càphê, sau đó cấp chứng thư hàng gửi kho. Nếu chốt được giá, chủ
hàng mới xuất lệnh giao dịch.
Nông dân vốn chỉ quen với cách mua bán “xem hàng,
chốt giá ngay tại chỗ”, và họ không chỉ thiếu hiểu biết về kỹ
thuật giao dịch qua mạng. Trong trường hợp muốn bán hàng qua
sàn, nông dân phải chở càphê về sàn, tiếp tới phải qua các
khâu kỹ thuật bắt buộc, rồi chờ có khách hàng mua mới chốt
giá bán… Nhiều nông dân tại thị xã Buôn Hồ, vựa càphê lớn của
Dăk Lăk cho biết, có nghe nói đến cách mua bán qua sàn nhưng qua
tính toán, chỉ riêng tiền chở càphê từ Buôn Hồ về Buôn Ma
Thuột đã tốn khoảng 120.000đ/tấn, lại thêm chi phí ăn ở trong
thời gian chờ chốt giá. “Chúng tôi có biết gì đâu mà đặt
lệnh, chốt giá bán. Có cao hơn vài ba giá nhưng phức tạp nên
không tham gia. Nếu cần tiền, cứ kêu đại lý là xong. Cân xong
lấy tiền”, ông Trần Đức Thiện ở thị xã Buôn Hồ nói.
Vừa làm vừa học
Mục đích của trung tâm là giúp nông dân bán hàng
được giá tốt nhất, tránh rủi ro khi bán hàng. Nhưng ông Võ
Thanh Châu, phó giám đốc trung tâm Giao dịch càphê Buôn Ma Thuột
thừa nhận: “Trên thực tế, còn nhiều khó khăn, nhất là khả năng
giao dịch của nông dân”. Cũng theo lời ông Châu, cách thức mua
bán mặt hàng càphê trên sàn còn quá mới nên cả nhà tổ chức
và khách hàng còn gặp nhiều lúng túng, vướng mắc trong giao
dịch. “Hoạt động đã bốn năm nhưng hiện nay vẫn vừa làm vừa học
vì đây là mô hình giao dịch mới. Cả chúng tôi và khách hàng
còn thiếu kiến thức về sàn giao dịch nông sản”, ông Châu thừa
nhận.
“Trung tâm nên tổ chức những điểm đấu giá tại
các vùng nguyên liệu lớn như Krông Năng, EaH’Leo, Buôn Hồ… Hàng
hoá mua được tại những điểm này sẽ do người mua tự xử lý.
Ngoài ra, nên có những chợ đấu giá nông sản theo hình thức đấu
giá trực tiếp như mô hình chợ phiên ngày xưa, doanh nghiệp thu
mua sẽ đấu giá trực tiếp hàng hoá của nông dân”, ông Nguyễn Văn
Sinh gợi ý.
Theo Gia Vinh
SGTT