TIN MỚI!

Đọc nhanh >>

VN-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

HNX-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

Lạm phát: tiền của người nghèo chạy vào túi người giàu

17-11-2007 - 07:41 AM | Tài chính - ngân hàng

Lạm phát: tiền của người nghèo chạy vào túi người giàu
Lạm phát do lượng tiền cung ra thị trường tăng nhanh hơn lượng hàng hoá dịch vụ đối ứng. Ảnh : L.Q.N

Đã có những tranh luận gay gắt tại Quốc hội về việc nên ưu tiên mục tiêu chống lạm phát hay tăng trưởng. Nhưng dường như mọi người đang quên đi những tác động trực tiếp của lạm phát đến túi tiền của các tầng lớp xã hội.

Mức tăng thu nhập của các nhóm dân chúng rất khác nhau nên lạm phát có ảnh hưởng không giống nhau đối với từng nhóm.

“Âm thầm” chuyển giao thu nhập

Nhìn chung, lạm phát làm xói mòn mức sống của những nhóm có thu nhập cố định như công nhân, viên chức, người về hưu, những người buôn bán nhỏ không có khả năng điều chỉnh giá mặt hàng của mình theo kịp mức tăng giá. Nó thực sự là thảm hoạ đối với những nhóm dễ tổn thương như phải sống nhờ trợ cấp, không có sức lao động. Còn nhóm chủ doanh nghiệp, nghĩa là những người giàu có, thường không bị ảnh hưởng mấy bởi lạm phát, vì khi giá cả tăng, doanh thu của họ tăng theo.

Có thể nói, đã có sự chuyển giao thu nhập từ người cho vay và người làm công ăn lương sang cho người chủ doanh nghiệp. Bản chất của sự chuyển giao này là người gửi tiền tiết kiệm và người làm công ăn lương thường không thể nương theo lạm phát mà tăng thu nhập cho mình, còn người kinh doanh thì không những có thể nương theo sự tăng giá để bảo toàn thu nhập, mà còn thu thêm được phần sức mua bị mất đi của nhóm kia.

Lạm phát tạo ra một sự chuyển giao thu nhập âm thầm nhưng liên tục từ người nghèo sang người giàu. Do đó, nhiều người cho rằng lạm phát có tính tàn bạo về mặt xã hội.

Tạo kinh tế “bong bóng”

Khi lạm phát cao và dai dẳng, người ta sẽ cố gắng tháo chạy khỏi nó bằng cách chuyển sang nắm giữ những tài sản tích cực hơn tiền. Ngay cả các khoản tiết kiệm, nếu lãi suất huy động không được điều chỉnh hợp lý, chỉ những người thụ động nhất mới giữ tiền trong tài khoản tiết kiệm (vì vẫn hơn là cầm tiền mặt). Còn không thì người ta sẽ cố gắng đầu tư vào các tài sản khác.

Mới nghe như thế có vẻ là tích cực, nhưng có mấy điểm bất lợi về tổng thể xã hội.

Thứ nhất, người dân tự đi đầu tư chưa chắc tốt bằng ngân hàng vì đúng chuyên môn của họ.

Thứ hai, khi người dân ồ ạt tự đi đầu tư, do khả năng hạn chế, chủ yếu chỉ có thể đầu tư vào các thị trường có quan hệ gián tiếp với quá trình sản xuất như chứng khoán hay nhà đất. Kết quả là bong bóng sẽ xuất hiện. Gần đây người ta thấy bong bóng ở cả hai thị trường nhà đất và chứng khoán. Đó là thực tế rất đáng lưu ý.

Không nhất thiết tăng trưởng cao thì lạm phát phải cao

Nhìn chung là lạm phát rất cao, sẽ làm tê liệt các hoạt động kinh tế. Tuy nhiên, nhiều nhà kinh tế cho rằng tăng trưởng nhanh thường đi liền với lạm phát ở mức vừa phải hoặc hơi cao một chút (khoảng 8 - 10%). Điều này có lẽ bắt nguồn từ sự diễn giải thái quá quan điểm của Keynes, rằng lạm phát giúp làm xói mòn tiền công và do đó giúp giới doanh nghiệp thuê thêm nhiều lao động vì lao động đang rẻ dần đi, nhờ đó làm giảm thất nghiệp và tạo ra tăng trưởng kinh tế. Một sự kết hợp quan điểm của Keynes nữa là Chính phủ nên tăng chi tiêu và đầu tư để kích cầu. Do đó, lạm phát xuất hiện vì có sức ép từ phía tổng cầu. Những lập luận như vậy đưa đến sự nuông chiều lạm phát.

Theo tôi, có thể đạt được tăng trưởng kinh tế cao mà vẫn duy trì lạm phát vừa phải hoặc thấp nếu ta chú ý tới mặt cung của nền kinh tế. Tức là chú trọng vào các chính sách giúp tăng khả năng hấp thu nguồn lực của nền kinh tế, xây dựng các thể chế phù hợp và hỗ trợ nền

kinh tế thị trường, tái cấu trúc một số thị trường vẫn do khu vực quốc doanh nắm thế độc quyền, hướng tới khu vực tư nhân làm động cơ tăng trưởng.

Hiện ta vẫn phụ thuộc nhiều vào khu vực nhà nước với tư cách là động cơ tăng trưởng. Khi khu vực này lớn, một lẽ gần như đương nhiên là nhà nước phải cần nhiều vốn hơn. Một phương pháp có sức cám dỗ ghê gớm là tài trợ vốn bằng lạm phát (thường là phát hành tín dụng ưu đãi cho khu vực nhà nước đi liền với tăng cung tiền để giảm lãi suất thực).

Quốc hội đã thông qua chỉ tiêu tăng trưởng năm 2008 khoảng 8,5 - 9%, và lạm phát phải dưới mức tăng trưởng.

Tôi e là nếu không tiếp tục chống lạm phát một cách quyết liệt, thì lạm phát thực tế có thể diễn biến phức tạp. Các nhân tố mới sẽ xuất hiện, trong đó rất quan trọng là áp lực tăng lương.

Theo Mỹ Lệ
SGTT

thanhtu

CÙNG CHUYÊN MỤC

XEM