TIN MỚI!

Đọc nhanh >>

VN-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

HNX-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

Hiệu ứng “kiến lười” đáng kinh ngạc: Tại sao có những người càng cố gắng lại càng trở nên bình thường?

25-09-2021 - 19:20 PM | Sống

Hiệu ứng “kiến lười” đáng kinh ngạc: Tại sao có những người càng cố gắng lại càng trở nên bình thường?

Những người nhìn có vẻ chăm chỉ thật ra lại đang lười suy nghĩ, chỉ muốn làm những việc lặt vặt, còn những người nhìn bề ngoài đang nhàn rỗi, nhưng họ lại đang tập trung suy nghĩ, tìm ra hướng đi tốt hơn cho bản thân, tập thể.

Hiệu ứng kiến lười là gì?

Một nhóm nghiên cứu sự tiến hóa của sinh vật tại trường đại học Hokkaido, Nhật Bản đã tiến hành một thí nghiệm. Bọn họ phân 30 con kiến đen thành 3 nhóm rồi tiến hành theo chân chúng, quan sát tình trạng phân công công việc của chúng. Kết quả phát hiện, đa số kiến đều rất chăm chỉ, dọn sạch tổ kiến, vận chuyển đồ ăn, chăm sóc kiến con… hầu như không nghỉ ngơi chút nào. Thế nhưng có một số nhỏ lại không làm gì, chúng luôn ở trong đàn kiến nhìn ngang nhìn dọc. Những nhà sinh vật học gọi số kiến này là kiến lười, đánh kí hiệu lên trên người chúng.

Điều thú vị là, khi nhóm nghiên cứu cắt nguồn lương thực của đàn kiến trong một khoảng thời gian, những con kiến chăm chỉ kia lập tức loạn hết lên. Mà những con kiến lười lại không hề hoảng loạn, chúng đã dẫn bầy kiến đi tới nơi có nguồn thức ăn mới. Thì ra những con kiến lười đó không hề lười biếng, mà chúng dùng phần lớn thời gian để quan sát xung quanh. Nhìn bề ngoài chúng có vẻ nhàn nhã nhưng trong đầu chúng đang không ngừng suy nghĩ, đây được gọi là hiệu ứng kiến lười.

Tác dụng của hiệu ứng kiến lười là gì?

Hiệu ứng “kiến lười” đáng kinh ngạc: Tại sao có những người càng cố gắng lại càng trở nên bình thường? - Ảnh 1.

Không chịu tư duy, suy nghĩ kĩ càng, tất cả sự chăm chỉ cần cù đều không có tác dụng

Năm tốt nghiệp, anh A và anh B cùng nhau thực tập trong một công ty. Vì muốn để lại ấn tượng tốt cho ông chủ, mỗi ngày A đều là người tới công ty đầu tiên, người cuối cùng rời khỏi công ty. Trong thời gian thực tập, gần như ngày nào anh A cũng tăng ca tới 12 giờ. Còn anh B ngày nào cũng chỉ làm việc có một chút, nhìn có vẻ cực kỳ nhàn rỗi.

Hai tháng sau, công ty tiến hành đánh giá, anh A cứ nghĩ mình được nhận chắc rồi. Kết quả, anh ấy không hề được nhận, còn anh B lại thành công được giữ ở lại công ty. Anh A rất giận, anh đăng một dòng trạng thái lên trên mạng xã hội: “Sự cố gắng chăm chỉ suốt 60 ngày chẳng qua chỉ là một câu chuyện đùa!”

Sau khi lãnh đạo bộ phận ở công ty đó nhìn thấy liền gửi cho anh hai bản báo cáo nghiệp vụ, một bản là của A, bản còn lại là của B. Báo cáo của A chi chít hàng nghìn chữ nhưng nội dung lại rất chung chung. Còn báo cáo của B mặc dù chỉ có mấy một hai nghìn chữ nhưng lại vô cùng có logic, rõ ràng, luận điểm hiện rất rõ, khiến người ta hiểu ngay khi nhìn vào.

Điều quan trọng nhất là, ở mục phân tích chiến lược, A chỉ viết bừa vào một câu. Còn B lại rất chú tâm vào phần đó, chỉ ra ưu thế và cơ hội, nguy hiểm tiềm ẩn của công ty trên thị trường. Thì ra, khi A bận rộn với mấy việc vặt vãnh thì B đã nghiên cứu triệt để những vấn đề chiến lược, chính sách của công ty. Nhìn bề ngoài A có vẻ rất chăm chỉ, nhưng thật ra não lại đang lười vận động.

Điểm khác biệt lớn nhất giữa người với người không phải mức độ nỗ lực mà là sự tư duy. Không chịu tư duy, suy nghĩ kĩ càng, tất cả sự chăm chỉ cần cù đều không có tác dụng.

Việc chăm chỉ, cần cù là phương pháp sáng tạo, thế nhưng việc suy nghĩ, tổng kết mới là bước để nâng cao trình độ mỗi người

Ở một thị trấn nhỏ tại Canada, có một người thanh niên cực kì thích viết lách. Mỗi ngày anh ấy đều không ngừng sáng tác, dần dần trở thành một tiểu thuyết gia xuất sắc. Nhưng tiểu thuyết mà anh ấy viết ra đều không bán chạy, không ai quan tâm. Anh ấy rất buồn phiền nên đã đi hỏi thầy của mình, mong thầy cho biết nguyên do.

Thầy đã hỏi anh ấy: “Mỗi sáng sớm con đã làm những gì?”

Anh ấy không hiểu lắm: “Con viết tiểu thuyết.”

Thầy lại hỏi: “Vậy buổi trưa thì sao?”

Anh ấy trả lời: “Cũng viết tiểu thuyết.”

Thầy lại tiếp tục hỏi: “Buổi chiều thì sao?”

Nghe tới đây, người thanh niên không còn kiên nhẫn nữa: “Mỗi ngày, ngoại trừ ăn cơm và ngủ nghỉ ra, thời gian còn lại con đều viết tiểu thuyết.”

“Vậy khi nào thì con suy nghĩ?”

Thấy anh thanh niên không hiểu gì, thầy giáo lại nói tiếp: “Sự chăm chỉ của con chẳng qua chỉ là bận rộn không ngừng trong khoảng thời gian dài, nó chẳng có gì là khó làm cả. Chỉ cần điều kiện cho phép, ai cũng có thể làm được. Điều khó làm chính là suy ngĩ, không có suy nghĩ thì tiểu thuyết của con sẽ không có linh hồn, không có suy nghĩ thì sự cần cù của con chẳng có ý nghĩa gì cả.

Hiệu ứng “kiến lười” đáng kinh ngạc: Tại sao có những người càng cố gắng lại càng trở nên bình thường? - Ảnh 2.

Những người nhìn có vẻ chăm chỉ đó, thật ra họ đang lười chỉ đạo trên mặt tư duy.

Việc chăm chỉ cần cù là phương pháp sáng tạo, thế nhưng không suy nghĩ tổng kết lại thì sao có thể nâng cao trình độ được? Những người nhìn có vẻ chăm chỉ đó, thật ra họ đang lười chỉ đạo trên mặt tư duy. Việc thức đêm đọc sách tới sáng, mấy ngày liền chỉ ngủ có vài tiếng, lâu lắm rồi không nghỉ ngơi, nếu như những việc này đều xứng đáng để khoe khoang thì ai cũng có thể nỗ lực hơn bạn gấp trăm lần.

Một người lười suy nghĩ thì chắc chắn sẽ rơi vào cảnh ngày càng thụt lùi. Thế nên bạn hãy từ bỏ những sự cần cù không mang lại hiệu quả cao, nuôi dưỡng thói quen suy nghĩ, đó mới là bước đầu tiên giúp cuộc đời bạn thăng tiến.

Mức độ suy nghĩ, tư duy quyết định chỗ đứng của bạn trong xã hội

MacArthur từng nói: “Với bất kì một tổ chức nào, giữ lại một khoảng thời gian nghỉ ngơi là điều rất quan trọng, nó không phải là sự lãng phí tài nguyên mà là đang khiến hệ thống có năng suất cao hơn. Với cá nhân cũng như vậy, chúng ta cần phải cho bản thân thời gian nghỉ ngơi, dùng thời gian đó để suy nghĩ, nạp lại năng lượng, nâng cao bản thân.”

Có một câu chuyện như này, một người đàn ông vào năm cuối cùng mà anh ấy làm việc tại công ty, anh đã nói với ông chủ một yêu cầu: không làm việc vào buổi tối cuối tuần. Đồng nghiệp khuyên anh làm như vậy thì tiền lương một tháng sẽ rất ít. Nhưng anh ấy vẫn kiên trì với yêu cầu của mình

Về sau, mỗi tối cuối tuần, khi đồng nghiệp của anh ấy đang bận rộn kiếm tiền ở công ty, anh ấy lại ở nhà đọc sách, xem TV, viết sách, suy nghĩ về giá trị và phương hướng của bản thân mình. Kết quả, hiện nay, khi công ty giảm biên chế, đồng nghiệp vẫn đang thất nghiệp, không xoay chuyển được tình thế. Còn anh ấy đã trở thành một tác giả nổi tiếng, thu nhập vài trăm triệu.

Bất kể bạn bận cỡ nào đều phải cho bản thân thời gian rảnh rỗi. Khoảng thời gian này phải để cho bản thân nghỉ ngơi, mà hãy suy nghĩ phương hướng tốt hơn cho mình, con đường có lợi hơn cho mình. Trong một nhóm, lúc nào cũng có hai người lãnh đạo, một người nhàn rỗi, là bởi vì anh ấy phụ trách việc suy nghĩ, phụ trách quyết định hướng đi tốt hơn cho nhóm.”

Mức độ suy nghĩ, tư duy quyết định chỗ đứng của anh ấy trong xã hội.

Từ những câu chuyện kể trên, có thể thấy chúng ta nên trở thành những con kiến lười, rèn cho bản thân cách tư duy, suy nghĩ, chứ không nên chỉ mù quáng, tập trung vào sự cần cù không phương hướng, mục đích!

Theo Aboluowang

Phương Thu

Theo Nhịp sống kinh tế

Trở lên trên