TIN MỚI!

Đọc nhanh >>

VN-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

HNX-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

Gửi nhân viên lười: “Tại nơi làm việc, không có ai có nghĩa vụ nhìn ra bạn có một tương lai rực rỡ dựa trên hiện tại tầm thường, nếu không tự thân nỗ lực - bạn OUT!”

13-06-2019 - 15:14 PM | Sống

Gửi nhân viên lười: “Tại nơi làm việc, không có ai có nghĩa vụ nhìn ra bạn có một tương lai rực rỡ dựa trên hiện tại tầm thường, nếu không tự thân nỗ lực - bạn OUT!”

Cuộc sống, bất cứ ai cũng có cơ hội của mình, nhưng bạn phải làm sao để mình xứng đáng với cơ hội được trao đó.

01

Khi tôi đang làm tuyển dụng nhân sự cho một công ty, lúc đăng tin tuyển dụng tôi thật sự lo sợ rằng sẽ có cơ số người quen giới thiệu và gửi tới cho tôi một vài sơ yếu lý lịch của người thân quen họ.

Nếu người được giới thiệu có đủ khả năng đáp ứng được công việc, hiển nhiên tôi không có lý do gì để từ chối. Nhưng thử nghĩ, nếu người được giới thiệu không đáp ứng được yêu cầu công việc mà công ty tôi đưa ra, thì tình bạn giữa tôi và họ sẽ sứt mẻ.

Có một điều dễ hiểu, thông qua sơ yếu lý lịch được gửi đến tôi có thể xác định rõ rằng ứng viên đó có đủ tiêu chuẩn với yêu cầu mà công ty đang tuyển dụng hay không. Nếu bản thân họ đã không đáp ứng được yêu cầu, liệu còn cần đến việc phỏng vấn?

Khi không có một cuộc hẹn dành cho việc phỏng vấn nào diễn ra mà bạn vẫn được nhận việc chỉ vì người quen giới thiệu thì bản thân bạn sẽ cảm thấy không vui, không thoải mái. Đến cả người nhận bạn vào làm việc có thể nghĩ rằng bạn là người được giới thiệu, vì thế mà ngay cả cơ hội phỏng vấn cũng không được đưa ra.

Nếu bạn muốn người quen đến phỏng vấn liệu việc đối xử với ứng viên khác và người quen được giới thiệu có thể như nhau?

Kết quả cuối cùng là đối xử bình đẳng, có khả năng bạn sẽ phải loại bỏ người quen mà bạn được giới thiệu. Khi bạn có quyền để loại bỏ người khác và lựa chọn người được giới thiệu mà lại chọn loại người bạn được giới thiệu thì người quen có thể đổ lỗi cho bạn. Tóm lại, việc thỏa mãn và hài lòng người khác là điều vô cùng khó.

Đã là người phỏng vấn trong một công ty, nhất định bạn phải trở thành người công bằng nhất. Bạn chỉ có thể lựa chọn nhân tài cho công ty, quan trọng hơn cả bạn sử dụng quyền phỏng vấn về chuyên môn hay chất lượng tổng thể của ứng viên để quyết định điều đó.

Ngay cả khi bạn có thể nhận được một số công việc thông qua các cuộc phỏng vấn hoặc không phỏng vấn vì người quen, điều đó cũng không có gì đáng xấu hổ. Chỉ là bạn tìm được cho mình một cách kết nối khiến việc xin việc của bạn thuận lợi hơn người khác một chút thôi.

Khi cơ hội đến, bạn cần tận dụng nó một cách triệt để, trở thành một nhân viên có năng lực phù hợp với vị trí mà bạn được tuyển dụng. Còn nếu bạn làm không tốt, người tuyển dụng sẽ nghi ngờ năng lực của bạn và bạn sẽ sớm bị loại bỏ.

Bởi vì, không ai có thể bỏ thời gian ra để chờ đợi tương lai huy hoàng của bạn dựa trên sự tầm thường của bạn bây giờ.

Gửi nhân viên lười: “Tại nơi làm việc, không có ai có nghĩa vụ nhìn ra bạn có một tương lai rực rỡ dựa trên hiện tại tầm thường, nếu không tự thân nỗ lực - bạn OUT!” - Ảnh 1.

02

Cách đây không lâu, một người quen của tôi biết rằng tôi đang tuyển dụng một nhà thiết kế vì thế cô ấy đã giới thiệu cho tôi một người họ hàng vừa mới tốt nghiệp. Sau khi gửi sơ yếu lý lịch của chàng trai trẻ cho tôi, cô ấy có giới thiệu cho tôi về năng lực của chàng trai. Tôi chỉ mỉm cười cảm ơn vì đã giới thiệu cho tôi và tôi sẽ xem sơ yếu lý lịch của cậu ấy rồi đưa ra quyết định sau đó.

Thực tế, tôi không cần phải xem sơ yếu lý lịch của chàng trai trẻ mà có thể nhận định được rằng cậu bạn đó không tốt như tôi mong đợi. Hơn hết những sinh viên mới ra trường vẫn đang tìm kiếm việc làm chắc chắn không được tìm thấy trong tuyển dụng của trường năm ngoái, vì vậy ít nhất là không tốt hơn so với các bạn cùng lớp. Hoặc sự chậm trễ của cậu bạn khi không bắt đầu công việc trước khi tốt nghiệp cho thấy cậu ấy không có một kế hoạch cho bản thân trong tương lai. Nếu cần có người quen để nhận được sự chú ý từ các công ty tuyển dụng thì trong nghề học của cậu ấy vốn không có điểm sáng.

Còn nếu đã tham gia nhiều cuộc phỏng vấn mà vẫn chưa được tuyển dụng, điều đó có nghĩa là cậu ta không đáp ứng yêu cầu tuyển dụng của nhiều công ty. Tuy nhiên, vì lịch sự, tôi vẫn xem xét sơ yếu lý lịch của chàng trai được giới thiệu một cách nghiêm túc.

Nhưng kết quả đúng như những gì tôi đã suy nghĩ. Trường học rất chung chung và không có kinh nghiệm thực tập. Việc chưa từng giữ bất kỳ vị trí câu lạc bộ nào và dường như chưa nhận được học bổng, thậm chí đến sở thích cũng không có gì đặc biệt. Là một ứng cử viên cho vị trí cao như vậy mà không có liên kết đến URL của công việc đính kèm trong sơ yếu lý lịch. Thông thường nếu sơ yếu lý lịch này được nhận từ một số trang web tuyển dụng và tất nhiên tôi sẽ xóa rồi loại bỏ trực tiếp.

Tôi quyết định gọi điện cho sinh viên này lựa chọn thời gian gọi là 10h sáng. Nghe giai điệu điện thoại mà anh ta vừa thức dậy, tôi đã đưa ra một lời giải thích chung về tình huống và cho cậu ấy một cuộc phỏng vấn qua điện thoại tương đối đơn giản nhưng cậu ấy khó có thể đối phó được.

Đến khi hỏi về điểm số chuyên môn, thứ hạng trong lớp, những trang web mà cậu tìm hiểu và đã biết những nhà thiết kế nổi tiếng nào, hỏi về công việc, sản phẩm của công ty tôi và chàng trai không trả lời được bất kỳ câu hỏi nào cả.

Đáng ra nếu đã được người thân giới thiệu, cậu ấy nên biết và có sự chuẩn bị trước cho việc tôi sẽ gọi điện hỏi về công việc sắp tới. Và kết quả không ngoài dự đoán, cậu ấy không có một cơ hội nào để phát triển, tương lai cho công việc này cho dù đang theo đuổi ngành học ấy.

Gửi nhân viên lười: “Tại nơi làm việc, không có ai có nghĩa vụ nhìn ra bạn có một tương lai rực rỡ dựa trên hiện tại tầm thường, nếu không tự thân nỗ lực - bạn OUT!” - Ảnh 2.

03

Từ ví dụ trên, tôi nhớ lại thời gian tôi vừa tốt nghiệp đến Thâm Quyến để tìm việc làm. Lúc đó, tôi đã xa nhà đến một vùng đất xa lạ chỉ vì ở đó có một người họ hàng đang là giám đốc bộ phận trong công ty lớn. Ngày tôi mới đến, anh ấy đón tôi từ ga xe lửa và tôi đến sống trong nhà anh ấy. Tôi đã nghĩ đó sẽ là cơ hội, anh ấy chắc chắn sẽ giải quyết vấn đề xin việc vất vả của tôi.

Anh ấy chấp nhận hồ sơ của tôi, thậm chí hứa hẹn rằng sẽ giúp tôi xem xét xem có vị trí nào phù hợp không để đưa tôi vào công ty. Thực tế, chuyên môn của tôi vẫn đủ khả năng để nhận được công việc từ bộ phận anh ấy phụ trách, nhưng sau đó anh ấy không hề đề cập đến việc đó nữa, cũng không có buổi phỏng vấn nào xảy ra. Thay vào đó tôi đã tự mình tìm việc làm trên các trang web tuyển dụng.

Tôi đã đi phỏng vấn rất nhiều nơi và tìm được một công việc với mức lương tháng chỉ 1.500 nhân dân tệ. Sau đó tôi đã rời khỏi nhà người thân và sống một cách khó khăn, tôi đã gắng lên kế hoạch và vượt qua quãng thời gian đó.

Thực tế, tôi đã rất tức giận với anh ấy vào thời điểm đó. Dù ở cách đó không xa nhưng tôi chưa khi nào đến thăm anh ấy. Giờ nhìn lại tôi thấy mình thật trẻ con, bản thân tôi hiểu rõ hơn rằng đôi khi người thân cũng gặp khó khăn với người thân và việc tự mình cố gắng là việc bạn phải làm.

Thành thực mà nói, tôi đã thất bại khi ra trường, kinh nghiệm thực tập, làm việc đều không có, đến cả kinh nghiệm phỏng vấn cũng không.

Dù người thân có là quản lý bộ phận thì bằng cách nào họ có thể tuyển dụng một người không có chút năng lực nào, chưa kể đến việc cấp dưới anh ấy sẽ nghĩ gì? Làm thế nào để anh ấy giới thiệu tôi với đồng nghiệp, các bộ phận khác. Nếu tôi được thuê chỉ vì tình cảm của người họ hàng, bản thân tôi cũng không thoải mái.

Hơn nữa, những người thân được tuyển dụng bởi công ty lớn, họ đều là những sinh viên chuyên ngành cấp cao thậm chí không ít người có cho mình bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ. Đến cả điều kiện cứng phổ biến nhất cũng không phù hợp yêu cầu của công ty họ, tôi lấy gì đòi hỏi người thân phải đưa mình vào làm.

Bởi lẽ, không ai có thể đảm bảo cho bạn cho đến khi bạn có thể chứng minh bản thân mình trước công việc mình tham gia.

Gửi nhân viên lười: “Tại nơi làm việc, không có ai có nghĩa vụ nhìn ra bạn có một tương lai rực rỡ dựa trên hiện tại tầm thường, nếu không tự thân nỗ lực - bạn OUT!” - Ảnh 3.

04

Tôi vẫn nhớ có một nữ cấp dưới trẻ tuổi của công ty trước đây. Cô ấy chỉ có thể ký hợp đồng với công ty con vì trình độ học vấn không đủ sức nên cô ấy chỉ có được một công việc cơ bản. Cô ấy nhanh chóng từ chức sau 1 năm vì cảm thấy bản thân không phát triển.

Đối với một nhân viên, tôi không giữ cô ấy lại mà đồng ý cho cô ấy rời công ty. Nhưng tôi đã liên lạc với cô ấy trước khi cô ấy rời đi, tôi có đưa ra ý kiến của mình qua thời gian quan sát cô ấy.

Sự vội vã của cô ấy trong các cuộc họp, biên bản cô ấy đưa ra chưa đủ hợp lý, thuyết phục. Tôi đã nói với cô ấy rằng đây chỉ là vấn đề bình thường nhưng cho thấy khả năng lập kế hoạch và phối hợp của cô ấy với người khác có thể hiểu cô ấy có lắng nghe nội dung cuộc họp mình được tham gia một cách cẩn thận hay không. Có rất nhiều cuộc họp quan trọng, nếu biết cách chắt lọc, tiếp thu cô ấy có thể học hỏi được rất nhiều điều.

Một công việc khó khăn không thể được thực hiện nếu bản thân không tập trung, không cố gắng. Cô ấy phải có thái độ làm việc tích cực hơn và đạt hiệu quả.

Bạn không thể hy vọng nhà lãnh đạo sẽ suy ra tiềm năng phát triển có thể của bạn dựa trên hiệu suất ngoài ý muốn của bạn. Trước tiên, bạn phải thể hiện điều đó và chứng minh điều đó.

Một đơn cử khác, khoảng thời gian trước đây, tôi đã thuê một nhà thiết kế. Thực chất, nền tảng chuyên môn của cô ấy không đáp ứng được yêu cầu vị trí này đưa ra, kinh nghiệm làm việc không đủ. Nhưng điểm sáng ở hồ sơ xin việc của cô ấy đi kèm với một số lượng lớn công việc, vì vậy cô ấy có cơ hội phỏng vấn.

Cuộc phỏng vấn diễn ra, cô ấy đã cho tôi xem rất nhiều bài tập cô ấy đã làm trong thời gian rảnh rỗi, những gì cô ấy đã học và nói về ý kiến ​​của chính mình. Nó không hề tệ hơn so với những người đang làm việc tại công ty. Thậm chí cô ấy đã bỏ thời gian của mình để nghiên cứu cẩn thận các sản phẩm của chúng tôi, bao gồm cả các sản phẩm cạnh tranh, và cũng đã thực hiện một số cải tiến.

Cái nhìn này là từ một người phỏng vấn chứng minh bản thân và được chuẩn bị. Chúng tôi thực sự sẵn sàng cho mọi người một cơ hội, nhưng tiền đề là bạn xứng đáng với điều đó.

Không ai có nghĩa vụ khám phá sức mạnh bên trong của bạn thông qua vẻ ngoài lúng túng của bạn. Và trong nơi làm việc không có ai có nghĩa vụ nhìn ra bạn có một tương lai rực rỡ dựa trên tầm thường của bạn bây giờ.

Theo Nắng Mai

Trí thức trẻ

CÙNG CHUYÊN MỤC

XEM
Trở lên trên