TIN MỚI!

Đọc nhanh >>

VN-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

HNX-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

Tin tài trợ

Ký sự ngày “sống chậm”

01-09-2016 - 11:00 AM | Tin tức dự án

Ký sự ngày “sống chậm”

Cuộc sống bận rộn đang dần “công nghiệp hóa” những cuộc gặp mặt. Bạn bè lâu ngày không gặp có thể hẹn nhau tại các nhà hàng hay quán cà phê. Việc đến thăm nhà nhau hay dùng bữa đang dần trở nên xa vời.

Và đó là một trong những lý do để mọi người nhận ra rằng mình đang sống quá “gấp”. Ở lứa tuổi “tiền trung niên”, tôi và bạn bè bắt đầu ý thức được rằng mình nên “sống chậm” lại. Một người bạn thân đã nhiều năm chung “chí hướng” rất tâm huyết chia sẻ với tôi bí kíp “sống chậm” của anh, nhưng kiên quyết từ chối trò chuyện qua điện thoại, anh nhất định mời bằng được tôi tới chơi nhà.

Anh quảng cáo với tôi anh sống ở “Xứ sở thanh bình” được ví như “Venice trong lòng thành phố”. Thoáng nghe tôi cho rằng, chắc đây là cách anh “PR” để kéo chân tôi đi qua cầu, đến chỗ anh, chứ không chịu rời gót lên phố gặp tôi.

Nghe “qua cầu” tưởng xa, nhưng thực ra chỉ sau đúng chín phút từ trung tâm Hồ Gươm, tôi đã đến khu đô thị Vinhomes Riverside. Ấn tượng đầu tiên của tôi là những cung đường lớn, lòng đường rộng với hai hàng cây xanh mướt trồng dọc lối đi. Hóa ra chỗ anh ở không hề xa như tôi nghĩ, chưa kể đường sá nơi đây có vẻ như chẳng bao giờ tắc.

Cảm giác đầu tiên khi đặt chân đến nơi này là không khí “trong” hơn trong phố, có lẽ bởi thế mà trong người thấy cũng mát mẻ hơn. Tiếp đến là ấn tượng về một căn biệt thự tân cổ điển màu trắng với vòm cổng sắt có hoa hồng leo quấn quanh uốn lượn. Trước cửa biệt thự là một khu vườn nhỏ với xích đu, trông giống quang cảnh resort. Anh bạn tôi hồ hởi chạy tới đón, cảm giác ngày nào cũng chat nhưng lâu ngày mới gặp vẫn “mừng mừng tủi tủi” lạ lẫm đến buồn cười.

Căn nhà của anh bạn tôi đặt trong khuôn viên rộng 300m2. Bí mật hóa ra nằm ở khu vườn sau nhà. Một cảm giác “đứng hình”. Căn biệt thự này ôm trọn 25m mặt kênh đào. Hóa ra ngày ngày anh bạn tôi được sống trong “bồng lai tiên cảnh”. Nó vừa giống những bungalow ở những làng cổ châu Âu chúng tôi đã ghé qua ngày còn học ở Trời Tây. Đa phần chúng ta một năm được đi nghỉ đôi lần ở những resort đẹp như thế chứ mấy ai quanh năm suốt tháng được sống “sướng” như anh bạn tôi!

Nếu không tới đây gặp anh và gặp những người láng giềng sát vách nhà anh tôi sẽ nghĩ nơi này chắc là nơi những người lớn tuổi, bậc cha chú của chúng tôi chọn sống vì người hưu trí thường có xu hướng sống xa sự ồn ảo của phố phường và thích vườn tược, ao chuôm. Thực tế không phải vậy. Tôi quan sát thấy chủ nhân của những biệt thự này phần đa là những doanh nhân trẻ, văn nghệ sỹ, thường sống cùng gia đình 2- 3 thế hệ.

Đằng sau sự biệt lập thanh bình, tưởng như chỉ có “nhà nào biết nhà nấy” là một cộng đồng cư dân nhân hòa, thân thiện, gắn kết. Họ đều là những người “sống có gu” và “cầu toàn”, kỹ tính chọn nơi ở. Họ sẵn sàng “qua cầu” để được hưởng “gió bay”, tưởng chừng là xa trung tâm nhưng thực tế họ không bị tắc đường, được thảnh thơi lái xe về nhà, về đến nơi là âm thanh của sự yên tĩnh, âm thanh của chim kêu, cá nhảy, là hương thơm của muôn hoa, muôn cỏ. Về đây rồi muốn sống gấp cũng không nỡ.

Phong cách kiến trúc tân cổ sang trọng của những chủ nhân “có gu”.

Chúng tôi quay lại nhà anh bạn tôi, các anh hào hứng khoe những bộ đồ câu thật chất, mỗi ông một bộ, ngồi thả cần vung câu. Tôi thắc mắc, vì sao đi gần hết 60ha mặt nước, sông hồ ở đây chẳng có thấy một cọng lá hay ngọn cỏ rơi. Cây cối rủ xuống mặt hồ dài 13km mà chẳng lẽ không rụng lá bao giờ? Đem thắc mắc hỏi mấy anh bạn, các anh nói: “Sống ở đây hơn 3 năm rồi mà mình cũng chưa nhìn thấy vật lạ trôi sông dù chỉ một lần. Ở đây có ban quản lý, họ chăm chút cảnh quan đầy đủ, từ cây đến kênh, ở đâu cũng có nhân viên vệ sinh, chăm sóc cảnh quan kỹ lưỡng”.

Bữa tối được bày ra ngay ngoài vườn. Cá câu dưới sông được chị em chế biến khéo, cùng với các thực phẩm khác “chạy ù” ra siêu thị nội khu mua. Cả nhà quây quần quanh bữa tiệc BBQ ngay bên sông. Ăn xong bọn trẻ con đẩy xích đu vừa chơi vừa hóng mát. Người lớn thì nhâm nhi tách trà, thong dong ôn chuyện cũ. Chẳng thấy cảnh cúi đầu mỗi người một điện thoại. Sống chậm là đây!

Trẻ em được hòa mình vào thiên nhiên và cây cỏ tại Vinhomes Riverside.

Tôi cho rằng, giải quyết vấn đề phải đi từ gốc rễ. Sống chậm không phải là phong cách mà là tư tưởng. Tuổi chúng ta còn cần lao động, cần cống hiến nhưng cũng cần cả sự hưởng thụ hợp lý. Đó chính là cách sống của mỗi người, mà trước hết thể hiện qua sự lựa chọn về nơi sống. Bí kíp những người “trẻ mãi” như anh bạn tôi chắc không nằm ở đâu xa, mà chính là việc mỗi ngày được “làm hết sức, chơi hết mình” ở ngay tại tổ ấm thân thương.

A.D

Theo Trí thức trẻ

CÙNG CHUYÊN MỤC

XEM
Trở lên trên