TIN MỚI!

Đọc nhanh >>

VN-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

HNX-Index:

GTGD: tỷ VNĐ

Làm thêm cả chục nghề, nằm viện vẫn bán hàng, nghị lực của cô sinh viên nghèo gây tranh cãi: Bán mạng như thế còn gì thanh xuân

15-11-2018 - 20:24 PM | Sống

Đọc xong câu chuyện này, nhiều bạn sinh viên mới vỡ lẽ: Nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì cũng không ai bằng mình.

Mỗi một năm, có biết bao nhiêu sinh viên nghèo xa quê lên Hà Nội đi học với ước mong có cơ hội đổi đời. Với mức sống và chi phí đắt đỏ tại thủ đô, việc sinh viên phải đi làm thêm để trang trải thêm cho cuộc sống là điều dễ hiểu và thường thấy. Thế nhưng ở độ tuổi này không phải ai cũng chịu được cuộc sống vất vả ấy, cụ thể gần đây trên trang NEU confession đã xuất hiện câu chuyện của 1 bạn sinh viên năm 2 than thở về việc gia đình nghèo, thời đại 4.0 mà chỉ có chiếc điện thoại cảm ứng "lởm" 1 triệu, phải đi làm thêm từ chiều đến tối muộn.

Làm thêm cả chục nghề, nằm viện vẫn bán hàng, nghị lực của cô sinh viên nghèo gây tranh cãi: Bán mạng như thế còn gì thanh xuân - Ảnh 1.

Làm thêm là cách để nhiều bạn sinh viên trang trải cuộc sống.

Những tưởng rằng bạn sinh viên này sẽ được nhiều người vào an ủi, nhưng một bình luận ở dưới bài viết này lại mới là chia sẻ gây bão và được nhiều người chia sẻ cảm thông. Đó là bình luận của 1 nữ sinh viên có tên N.V.H.L về cuộc sống nhiều trắc trở của chính mình với lời mở đầu:

"Thấy nhiều bạn than thở về cuộc sống quá nên mình viết bài này. Hy vọng cho các bạn một chút động lực để kiên trì".

Tiếp theo đó, là câu chuyện về 1 tuổi thơ đầy trắc trở:

Nhà mình thuộc hộ nghèo của làng, bố mình trí não không bình thường lắm, chỉ rượu chè suốt ngày thôi. Mẹ mình năm nay 52 tuổi, mình là con đầu, sinh năm 1998 còn 2 em gái nữa. Cuộc sống của cả gia đình mình đều trông vào mấy sào ruộng và một con xe đạp nát mẹ mình đi chợ sắt vụn. 

Hồi nhỏ mình thường hay bị bố đánh, là người luôn chịu đòn roi mỗi khi ông say xỉn. Từ khi mình có nhận thức đến giờ thì mình chưa bao giờ biết đến tình thương của bố là như thế nào. Bố mình chửi bọn mình cả ngày lẫn đêm, phật ý cái là ông đánh, đập. Thậm chí có lần bố mình đi uống rượu về, trượt chân thụt xuống cái mương trước nhà, cứ thế bố mình vả thẳng vào mặt mình, toàn là chất thải cả thôi, mồm, mắt, mũi đâu đâu cũng đen sì tởm lợm.

Làm thêm cả chục nghề, nằm viện vẫn bán hàng, nghị lực của cô sinh viên nghèo gây tranh cãi: Bán mạng như thế còn gì thanh xuân - Ảnh 2.

Tuổi thơ của L ngập tràn những trận đòn của bố

Quyết tâm đi học để sau này giúp đỡ mẹ và gia đình, đây mới là lúc cuộc sống sinh viên vô cùng vất vả của L với đủ loại công việc làm thêm trên đời bắt đầu:

Mình quyết tâm đi học, hôm mình đi nộp hồ sơ, mình đã tăm tia có chỗ làm thêm mới dám nộp. Tuần đầu tiên, mình không tìm được việc do mới lên chưa quen, thấy các anh chị khóa trước đăng tuyển người viết bài thu hoạch mình cũng chép thuê, chép 2 tiếng mới được 1 bản 20k hihi. Rồi xin đi làm ở quán photo cổng trường, nhận tranh về thêu thuê (tiếc là bị lừa)... 

Rồi có ông anh khóa trên giới thiệu cho mình đi làm telesale bất động sản, mình đi luôn, vì được sắp xếp theo thời gian học. Mỗi ngày kiếm đc tầm 40k/2h làm. Đạp xe 6km đường đê Thúy Lĩnh để đi làm, bụi mù luôn. Mình nhận phát tờ rơi, nhận làm giúp việc, nhận làm ở chợ đêm, gì cũng được miễn là có tiền. Mình bắt đầu bán hàng online đợt tháng 10-11 năm nhất. Đi bộ 3km ship 1 bộ làm móng, nhập vào 25k, bán 30k lãi đc 5k.

Làm thêm cả chục nghề, nằm viện vẫn bán hàng, nghị lực của cô sinh viên nghèo gây tranh cãi: Bán mạng như thế còn gì thanh xuân - Ảnh 3.

"Từng 2 lần nghĩ đâm đầu vào ô tô chết quách cho xong, cuộc sống quá mệt, nhưng lại không làm đc vì thấy mình quá hèn nhát"

Tết năm nhất đại học, mình đi làm thuê từ hôm 23 đến chiều 30 mới về, đc 2 triệu, trả nợ bạn tiền đóng học mất 1 triệu và đưa lại 1 triệu cho mẹ, chỉ giữ 200k tiêu tết. Mùng 2, mình phi từ Mê Linh lên Lĩnh Nam làm giúp việc thuê, 3 tiếng đc 200k, mùng 3 cũng thế. Hôm mùng 3 lên đi làm mình ôm chăn lên, với chở quần áo, qua 1 khúc cua, mình bị ngã xe vì tay lái yếu, mình khóc luôn, thấy thương bản thân dã man. Nhưng lại phải cười cả tết mà khóc lên xui cho nhà chủ. 

Có những hôm mình mệt tưởng sắp chết, tưởng chân tay lìa xác nhưng vẫn phải lết xác đi ship hàng. Mình từng hai lần nghĩ đâm đầu vào ô tô chết quách cho xong, cuộc sống quá mệt, nhưng lại không làm được vì thấy mình quá hèn nhát. Mình bán đồ không lãi nhiều, giá tầm 50-70k thôi, lãi đc 5-10k thậm chí 1,4-1,5k. Nhưng mình chưa bao giờ bỏ cuộc cả. Luôn tìm chỗ lấy hàng rẻ hơn thêm nhiều mẫu để cho khách không chê nhàm. 

Khi mới mổ nội soi, nằm trong viện mình cầm hàng vào luôn, khách qua lấy hàng mẹ mình mang ra cổng. Vết mổ đau, lại đau cả dạ dày do phải nhịn 1 ngày hôm mổ thế nhưng 1 tay truyền nước 1 tay vẫn bấm điện thoại trả lời inbox của khách như bình thường...

Sau bài trải lòng về sự vất vả cũng như lòng kiên trì bền bỉ vượt khó của L, nhiều bạn sinh viên khác thấy vô cùng khâm phục, đồng thời cũng xấu hổ khi nhìn lại bản thân mình khi có cuộc sống tốt hơn nhưng không biết trân trọng:

- Nhìn lên thì mình không bằng ai. Nhưng nhìn xuống thì nhiều người không bằng cái gai của mình. Đôi khi nỗi khổ của bản thân lại chính là niềm mơ ước của người khác bất hạnh hơn. Chẳng biết thế nào là quá khổ cũng chẳng định nghĩa được thế nào là ông hoàng bà hậu. Thôi thì cứ cố gắng tí 1 để cuộc sống ổn dần lên vậy.

- Đọc xong xấu hổ dã man. Mình thì sáng dạy online 7h-8h vì công ty 9h mới làm mà lầy chảy thây ra xong ngủ mãi 8h30 mới dậy. Cuối tuần rảnh rỗi không lo trau dồi kiến thức mà la cà trà sữa 1 cốc 50-60k. Cuối tháng hết tiền lại lo co đi vay. Sang tháng có lương lại vòng tròn trả nợ, ăn tàn phá hại. Xấu hổ quá. Chúc em thành công để phụ giúp mẹ.

- Các bạn phải đọc những bài như này mới biết cái khổ của các bạn không thấm vào đâu, mà dù có khổ như vậy nhưng người ta vẫn vượt qua được. Những người nghị lực như chị sẽ có tương lai tươi sáng thôi.

- Liệu bạn ấy làm thế có bao giờ nghĩ lại bản thân mình không nhỉ? Bán mạng như thế cuối cùng nhận về được điều gì. Tiền quan trọng nhưng sức khoẻ còn quan trọng hơn gấp ngàn lần!

Theo Nguyễn Vân

Helino

Trở lên trên