MỚI NHẤT!

Đọc nhanh >>

Chủ nhật này thật đặc biệt - Tết đến sớm từ "bữa cơm đủ", hạnh phúc là khi nhà mình còn có nhau

08-02-2026 - 15:16 PM | Sống

Chủ nhật tuần này thật đặc biệt. Khi guồng quay công việc tạm dừng, nhiều gia đình trở về bên mâm cơm sum họp, cúng ông Công ông Táo sớm. Tết đôi khi không bắt đầu từ giao thừa, mà bắt đầu từ lúc cả nhà cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm không vội vã.

Hà Nội se lạnh trong cơn mưa nhẹ, nhịp sống chậm lại hiếm hoi. Gác lại tiệc tất niên, KPI, deadline và guồng quay công việc không điểm dừng, nhiều người lựa chọn trở về nhà để ăn một bữa cơm gia đình đủ mặt các thành viên. Với không ít gia đình, đó cũng là dịp cúng ông Công ông Táo sớm – một nghi lễ mang tính biểu tượng, báo hiệu Tết đã bắt đầu.

Bầu trời phủ một lớp mưa mỏng, hơi lạnh len lỏi qua từng con phố. Thành phố vốn quen với nhịp hối hả bỗng chậm lại. Không còn tiếng còi xe thúc giục, không còn những cuộc họp nối tiếp hay lịch trình dày đặc. Một số người từ chối các buổi hẹn cà phê hay tụ tập cuối tuần để ưu tiên bữa cơm gia đình trọn vẹn, coi đó như cách "khai mạc" mùa Tết bằng nghi lễ giản dị mang tên "bữa cơm đủ người".

Chủ nhật này thật đặc biệt - Tết đến sớm từ "bữa cơm đủ", hạnh phúc là khi nhà mình còn có nhau - Ảnh 1.

Bữa cơm ngày Chủ nhật cuối năm sẽ trở thành những ký ức không thể phai nhòa với mỗi thành viên gia đình

Nhiều gia đình chọn cúng ông Công ông Táo sớm không chỉ vì thuận tiện thời gian mà còn bởi khó đảm bảo tất cả thành viên có mặt đúng ngày 23 tháng Chạp. Khi thời gian chung ngày càng hiếm, việc "đủ mặt" trở thành một cuộc hẹn quan trọng cần sắp xếp trước. Bữa cơm Chủ nhật cuối năm vì thế không chỉ là một bữa ăn, mà là dấu mốc để gia đình nhận ra đã đi qua thêm một năm và vẫn còn nhau để trở về.

Với nhiều người, đó là khoảnh khắc Tết đến sớm hơn một chút – không phải bằng pháo hoa hay câu đối đỏ, mà bằng sự hiện diện đầy đủ quanh bàn ăn. Trong tiết trời se lạnh, hơi ấm từ căn bếp, tiếng bát đũa chạm nhau, mùi canh nóng lan tỏa trở thành tín hiệu rõ ràng của một năm cũ sắp khép lại và một năm mới đang đến gần.

Khi thành phố chậm lại, giá trị gia đình trở nên rõ nét hơn

Một năm trôi qua với nhịp sống ngày càng gấp gáp. Người trẻ rời nhà từ sáng sớm, trở về khi phố đã lên đèn. Người lớn tuổi quen dần với những bữa ăn ít người, với căn nhà rộng hơn với câu hỏi "Tối nay lại về trễ hả con?". Những bữa cơm đông đủ trở thành ngoại lệ, chỉ xuất hiện trong dịp lễ, Tết hoặc những ngày cuối tuần hiếm hoi.

Chủ nhật cuối năm vì thế mang ý nghĩa đặc biệt. Nó là khoảng giao giữa cũ và mới, giữa tất bật và tĩnh lặng. Khi công việc tạm dừng, lịch trình không còn dày đặc, gia đình có cơ hội ngồi lại với nhau.

Trong căn bếp nhỏ, nồi canh nghi ngút khói, đĩa cá kho, bát dưa hành, đĩa thịt luộc giản dị nhưng gợi nhắc mâm cỗ Tết. Những món ăn quen thuộc bỗng mang một ý nghĩa khác: không chỉ là dinh dưỡng, mà là ký ức.

Không cần chờ đến 30 Tết, cảm giác Tết có thể đến từ ngay lúc này khi cả nhà cùng chuẩn bị bữa ăn. Mùi hành phi, tiếng dao thớt, tiếng nước sôi… những âm thanh quen thuộc tạo nên một bản nhạc nền của ký ức.

Chủ nhật này thật đặc biệt - Tết đến sớm từ "bữa cơm đủ", hạnh phúc là khi nhà mình còn có nhau - Ảnh 2.

Bữa cơm sum vầy ngày cuối năm từ lâu đã trở thành một "nét văn hóa" đối với gia đình Việt, mang ý nghĩa gắn kết một cách bình dị mà sâu sắc khó tả (Ảnh minh họa)

Trong nhiều gia đình, đó là lúc thế hệ trẻ học cách nấu những món ăn truyền thống, lắng nghe những câu chuyện về ông bà, về quê hương, về những cái Tết trong thời khó. Đó cũng là cách các giá trị được truyền lại – không bằng bài học khô khan, mà bằng sự trải nghiệm trực tiếp.

Trong câu chuyện quanh mâm cơm, người ta kể về những chuyến công tác dài ngày, những dự án dở dang, những khó khăn đã vượt qua và những điều còn dang dở. Người lớn tuổi nhắc lại những cái Tết xưa, khi cả đại gia đình quây quần bên bếp lửa, trẻ con háo hức chờ bánh chưng chín.

Những câu chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt ấy lại là cách một gia đình ghi chép lịch sử của chính mình. Một năm không được đo bằng những cột mốc công việc hay thành tựu, mà bằng những lần cả nhà có thể ngồi cạnh nhau.

Ở đó, tiếng cười xen lẫn những khoảng lặng. Những khoảng lặng để nhận ra thời gian đã đi qua rất nhanh, để thấy cha mẹ già đi, con cái lớn lên, để hiểu rằng sự hiện diện hôm nay là điều không thể coi là hiển nhiên. Bởi thời gian không chỉ lấy đi tuổi trẻ, mà còn lấy đi những bữa cơm đủ người.

Chủ nhật này thật đặc biệt - Tết đến sớm từ "bữa cơm đủ", hạnh phúc là khi nhà mình còn có nhau - Ảnh 3.

(Ảnh minh họa)

Bữa cơm vì thế trở thành một "nghi lễ" nhỏ, nơi gia đình tái khẳng định sự gắn kết và bản sắc của mình. Người ta có thể ứng dụng công nghệ tiên phong, có thể tấm tắc với sự phát triển vượt bậc của AI và những công cụ khiến một nút bấm giải quyết được tất cả những loay hoay của ngổn ngang tư duy cũ. Nhưng giữa một thế giới ngày càng số hóa, bữa cơm gia đình thì mãi mãi AI không thể thay thế, càng nguyên sơ càng nguyên vẹn và viên mãn. Người ta tự nhận ra hạnh phúc là đây, là ngay lúc này. Thế giời càng đi nhanh thì những khoảng chậm rất thật ấy là "bữa cơm đủ người". Đó là liều thuốc chữa lành những stress từ đô thị.

Nhiều nghiên cứu xã hội học cho thấy thời gian dành cho gia đình có liên quan mật thiết đến sức khỏe tinh thần và mức độ hài lòng với cuộc sống. Một bữa ăn chung không chỉ cải thiện kết nối cảm xúc, mà còn là cơ hội để chia sẻ, hỗ trợ và thấu hiểu. Trong bối cảnh áp lực công việc, học tập và mạng xã hội gia tăng, những khoảnh khắc offline, đối thoại trực tiếp trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Và vì thế, một bữa cơm đủ người có thể là liều 'vitamin tinh thần' mạnh nhất sau một năm dài.

Khi Tết không chỉ là một ngày

Tết, với nhiều người, không còn giới hạn trong vài ngày nghỉ lễ. Tết là cảm giác trở về, là mùi vị quen thuộc, là ánh mắt chờ đợi của người thân. Chủ nhật cuối năm vì thế giống như một ngưỡng cửa cảm xúc, nơi con người bắt đầu bước chậm lại để đón năm mới.

Không có pháo hoa, không có countdown, nhưng có một điều chắc chắn ấy là sự hiện diện của những người quan trọng nhất trong đời. Và đôi khi, đó chính là định nghĩa giản dị nhất của hạnh phúc. Người ta nhận ra bức ảnh hạnh phúc nhất ấy chính là bức ảnh trong tâm trí dù có thêm tuổi, dù không còn trẻ hoặc thậm chí già đi, "bộ nhớ đầy lên" thì đó mãi là chiếc file bảo mật vĩnh cửu.

Chủ nhật này thật đặc biệt - Tết đến sớm từ "bữa cơm đủ", hạnh phúc là khi nhà mình còn có nhau - Ảnh 4.

(Ảnh minh họa)

Khi bữa cơm kết thúc, mỗi người trở lại với công việc, học tập và những kế hoạch riêng. Nhưng dư âm của buổi sum họp vẫn ở lại, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng dù đi đâu, làm gì, vẫn luôn có một nơi để trở về. Nếu mệt mỏi cũng đừng gục ngã vì luôn có một chiếc ô vô hình che cho chúng ta khỏi những cơn mưa và giông bão.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, đường vẫn ướt. Trong nhà, bát đũa đã rửa xong, bếp đã tắt lửa. Nhưng cảm giác ấm áp vẫn còn, như một lời hẹn cho những bữa cơm tiếp theo, cho những mùa Tết tiếp theo.

Và có lẽ, trong rất nhiều điều được kỳ vọng ở năm mới song điều giản dị nhất vẫn là được ngồi lại bên nhau, thêm nhiều lần, nhiều Tết nữa có mẹ có cha, có anh em ruột thịt, cháu con đủ đầy.

Theo Xuân An

Đời sống Pháp luật

Từ Khóa:
Trở lên trên