MỚI NHẤT!

Đọc nhanh >>

Gia đình 5 người dân phố dắt nhau về ngoại ô, mua đất trên đồi xây “vườn cổ tích”, 2 năm sau tán gia bại sản: Cái giá thật của giấc mơ dưỡng già

03-01-2026 - 15:15 PM | Sống

Ước mơ càng đẹp, cái giá sai lầm càng đắt. Dưỡng già không phải là một cú nhảy, mà là một quá trình chuyển tiếp dài lâu.

Có một giai đoạn, cụm từ “bỏ phố về vườn” trở thành biểu tượng của một đời sống lý tưởng. Rời khói bụi, rời áp lực, rời những guồng quay mệt mỏi để tìm về thiên nhiên, trồng rau, nuôi cá, sống chậm và an yên. Trên mạng xã hội, hàng loạt câu chuyện được kể với giọng đầy thơ mộng: nhà gỗ trên đồi, vườn hoa bốn mùa, sáng nghe chim hót, chiều uống trà ngắm hoàng hôn.

Và gia đình 5 người trong câu chuyện này cũng bước vào hành trình đó với niềm tin rằng mình đang chọn con đường đúng cho tuổi già.

Theo Toutiao, họ bán căn nhà trong thành phố, gom toàn bộ tiền tích lũy để mua một mảnh đất trên đồi, cách trung tâm hơn 40km. Mảnh đất rộng, view đẹp, giá “mềm” so với nội đô. Trong tưởng tượng, nơi đó sẽ trở thành “vườn cổ tích”: nhà gỗ nhỏ xinh, lối đi lát đá, vườn rau tự trồng, ao cá, vài căn bungalow cho thuê kiếm thêm thu nhập.

Một giấc mơ dưỡng già hoàn hảo vừa sống gần thiên nhiên, vừa có dòng tiền thụ động, vừa để lại “di sản tinh thần” cho con cái.

Căn nhà trên đỉnh đồi từng là giấc mơ khi ở phố

Hai năm sau, giấc mơ đó sụp đổ.

Thực tế đầu tiên họ vấp phải là chi phí xây dựng vượt xa tưởng tượng. Đất đồi không giống đất phố. San gạt mặt bằng, làm móng, xử lý sạt lở, kéo điện nước, làm đường vào… mỗi hạng mục đều đội chi phí gấp nhiều lần so với dự toán ban đầu. Những khoản “lặt vặt” cộng lại thành con số khổng lồ. Tiền bán nhà nhanh chóng cạn, họ phải vay thêm, rồi vay tiếp, với niềm tin rằng “xây xong sẽ ổn”.

Nhưng vườn cổ tích không tự nuôi sống con người. Trồng rau không rẻ như nghĩ, nuôi cá không hề nhàn, và làm du lịch homestay lại càng không đơn giản. Khách không đến đều đặn như trên mạng xã hội từng hứa hẹn. Mùa mưa, đường trơn trượt, khách ngại di chuyển. Mùa nắng, thiếu nước sinh hoạt. Những bức ảnh lung linh chỉ xuất hiện vào vài ngày đẹp trời, còn phần lớn thời gian là loay hoay với cỏ dại, côn trùng, hỏng hóc và chi phí bảo trì.

Áp lực bắt đầu bào mòn gia đình từ bên trong. Người lớn tuổi trong nhà không quen lao động nặng. Con cái phải hy sinh việc học, việc làm ở thành phố để phụ giúp. Những mâu thuẫn nhỏ tích tụ thành căng thẳng lớn. Giấc mơ dưỡng già – vốn được xây trên mong muốn an yên – lại trở thành nguồn stress triền miên. Không còn là “sống chậm”, mà là sống trong lo lắng thường trực: tiền đâu trả nợ, tiền đâu duy trì, tiền đâu để sống?

Đẹp nhưng thiếu tiền cũng thành... căng thẳng

Sau hai năm, họ buộc phải bán lại mảnh đất. Nhưng lúc này, thị trường không còn “nóng”, đất đồi khó thanh khoản, giá bán thấp hơn rất nhiều so với tổng số tiền đã đổ vào. Bán xong, họ không còn nhà ở phố, cũng không còn vốn để làm lại từ đầu. Cái kết của giấc mơ là một cụm từ đau đớn nhưng rất thật: tán gia bại sản.

Câu chuyện này không phải cá biệt. Nó phản ánh một thực tế ít được nói đến: ước mơ dưỡng già đang bị lãng mạn hóa quá mức. Rất nhiều người nhìn thấy phần đẹp của cuộc sống ngoại ô, nhưng không nhìn thấy phần nặng nhọc, tốn kém và rủi ro. Dưỡng già không chỉ là thay đổi không gian sống, mà là thay đổi toàn bộ hệ sinh thái cuộc đời: tài chính, sức khỏe, mối quan hệ, nhịp sống và năng lực thích nghi.

Sai lầm lớn nhất của những giấc mơ thất bại kiểu này là đặt cược toàn bộ tài sản vào một lựa chọn duy nhất. Khi bán nhà phố – tài sản an toàn và có tính thanh khoản cao – để đổi lấy đất đai, công trình chưa chứng minh được dòng tiền, họ đã tự đẩy mình vào thế không đường lùi. Dưỡng già lẽ ra cần sự an toàn và dư địa, thì lại được xây dựng bằng sự liều lĩnh của tuổi trung niên.

Một sai lầm khác là đánh giá thấp sức người. Trồng trọt, xây dựng, làm du lịch sinh thái không phải là “về hưu sớm”, mà là một công việc toàn thời gian, thậm chí vất vả hơn đi làm văn phòng. Tuổi tác không còn sung sức, nhưng khối lượng việc thì không hề nhẹ. Khi sức khỏe xuống dốc, mọi kế hoạch đẹp đẽ đều sụp theo.

Giấc mơ dưỡng già thất bại này để lại một bài học đắt giá: an yên không đến từ khung cảnh, mà đến từ sự chuẩn bị. Không phải cứ có vườn, có núi, có thiên nhiên là sẽ bình yên. Bình yên đến từ tài chính đủ vững, sức khỏe đủ tốt, và một kế hoạch sống thực tế, có phương án dự phòng.

Dưỡng già không sai. Sai là dưỡng già bằng ảo tưởng. Sai là tin rằng chỉ cần “bỏ phố” là mọi vấn đề của đời sống sẽ tự biến mất. Thành phố có áp lực, nhưng cũng có y tế, giáo dục, cơ hội, và sự tiện lợi. Ngoại ô có thiên nhiên, nhưng cũng có cô lập, chi phí ẩn và rủi ro cao nếu không hiểu rõ.

Câu chuyện gia đình 5 người “xây vườn cổ tích rồi mất tất cả” không phải để chê bai ước mơ, mà để nhắc rằng: ước mơ càng đẹp, cái giá sai lầm càng đắt. Dưỡng già không phải là một cú nhảy, mà là một quá trình chuyển tiếp chậm, có thử nghiệm, có lối thoát, có tính toán.

Bởi sau cùng, điều đáng sợ nhất của tuổi già không phải là sống ở phố hay ở vườn, mà là không còn khả năng lựa chọn. Và khi mọi tài sản đã bị đặt sai chỗ, cái còn lại không phải là thiên nhiên hay an yên, mà là một bài học đến quá muộn.

Theo B.B

Đời sống & pháp luật

CÙNG CHUYÊN MỤC

XEM
Trở lên trên