Tôi thử sống với ngân sách 150.000đ/ngày trong 1 tháng - kết quả ngoài dự đoán: Không thiếu thốn như tưởng, còn để ra được tiền
150.000 đồng/ngày - con số nghe có vẻ chật vật giữa thời giá 2026. Nhưng khi thử áp dụng nghiêm túc trong 30 ngày, tôi nhận ra nhiều khoản chi trước đây thực ra chỉ là thói quen. Một tháng “giới hạn tài chính” không khiến cuộc sống khó chịu hơn, mà giúp tôi hiểu rõ mình đang tiêu tiền vì nhu cầu hay cảm xúc.
- 31-03-2026Cô gái 23 tuổi tiết kiệm được 2 cây vàng, thêm 50 triệu tiền mặt: Bảng chi tiêu càng nhìn càng nể!
- 27-03-2026Bé trai lớp 1 ở TP.HCM gây sốt với series tiêu 20K mẹ cho, có sổ ghi chép chi tiêu theo ngày
- 27-03-2026Ngày làm 10 tiếng, lương được 9 triệu: Cách cô gái 26 tuổi chi tiêu khiến nhiều người lo lắng
Bắt đầu từ một câu hỏi quen thuộc: Tiền đi đâu hết mỗi tháng?
Tháng trước, khi tổng kết chi tiêu cá nhân, tôi nhận ra một điều khá… khó chịu: thu nhập không thấp nhưng tài khoản vẫn đều đặn về gần 0 vào cuối tháng. Không có khoản mua sắm lớn, không du lịch xa, cũng không đầu tư rủi ro - vậy tiền đã đi đâu?
Tôi thử nhìn lại lịch sử thanh toán và phát hiện rất nhiều khoản nhỏ: cà phê 45.000đ, trà sữa 55.000đ, đồ ăn vặt 30.000đ, phí giao hàng 20.000đ… Mỗi khoản đều "không đáng kể", nhưng cộng lại thành một con số đáng kể.
Vậy là tôi đặt ra một thử nghiệm đơn giản: sống với ngân sách 150.000 đồng/ngày trong 30 ngày , bao gồm ăn uống, đi lại, nhu yếu phẩm nhỏ và các chi phí phát sinh thường ngày (không tính tiền nhà, điện nước cố định).
150.000đ/ngày tương đương khoảng 4,5 triệu/tháng - mức chi khá phổ biến với người sống một mình tại các thành phố lớn nếu biết kiểm soát.
Nguyên tắc 150.000đ/ngày: Không quá khắt khe, nhưng phải có kỷ luật
Để thử nghiệm có tính thực tế, tôi đặt ra 4 nguyên tắc:
- Không nhịn ăn hoặc giảm chất lượng bữa ăn quá mức
- Không mua sắm ngoài kế hoạch
- Hạn chế đặt đồ ăn qua app
- Ghi chép chi tiêu mỗi ngày
Quan trọng nhất: không đặt mục tiêu tiết kiệm bằng mọi giá, mà quan sát xem thói quen tiêu tiền thay đổi như thế nào khi có giới hạn rõ ràng.
Bảng chi tiêu trung bình 1 ngày
| Khoản chi | Số tiền trung bình |
|---|---|
| Ăn sáng | 20.000đ |
| Ăn trưa | 45.000đ |
| Ăn tối | 45.000đ |
| Trái cây, đồ uống | 15.000đ |
| Đi lại | 10.000đ |
| Phát sinh nhỏ | 15.000đ |
| Tổng | 150.000đ |
Có ngày chỉ tiêu 120.000đ, có ngày lên 170.000đ, nhưng tính trung bình vẫn giữ được mức mục tiêu.
Tuần đầu tiên: Khó nhất không phải là thiếu tiền, mà là thiếu thói quen
3 ngày đầu khá khó chịu. Tôi phát hiện mình có thói quen mua đồ uống chỉ để "đổi không khí", đặt đồ ăn chỉ vì lười suy nghĩ hôm nay ăn gì.
Việc phải cân nhắc trước mỗi lần chi tiền khiến tôi nhận ra: rất nhiều khoản chi trước đây không thực sự cần thiết.
Ví dụ:
- Cà phê mang đi: 45.000đ
- Phí ship + đồ ăn vặt: 65.000đ
- Một lần "lướt app thấy giảm giá": 120.000đ
Chỉ cần bỏ 2 trong 3 khoản này, ngân sách trong ngày đã "dễ thở" hơn hẳn.
Tuần thứ hai: Bắt đầu thấy lợi ích rõ ràng
Khi đã quen với giới hạn 150.000đ, việc chi tiêu trở nên chủ động hơn:
Tôi lên danh sách món ăn cho 3 ngày thay vì quyết định ngẫu hứng
- Mua thực phẩm đủ dùng, tránh lãng phí
- Mang theo nước hoặc cà phê pha sẵn
- Ưu tiên những món ăn đơn giản nhưng đủ chất
Điều bất ngờ là không hề cảm thấy thiếu thốn. Ngược lại, việc không phải nghĩ quá nhiều về việc "hôm nay ăn gì đắt hay rẻ" giúp giảm áp lực tinh thần.
Tuần thứ ba: Nhận ra mình từng tiêu tiền để giải tỏa cảm xúc
Một trong những phát hiện đáng chú ý nhất là nhiều khoản chi trước đây thực chất là chi tiêu cảm xúc:
- Mua đồ ăn vì stress
- Mua trà sữa vì buồn chán
- Đặt đồ ăn vì quá mệt để suy nghĩ
Khi ngân sách bị giới hạn, tôi buộc phải tìm cách khác để giải tỏa:
- Đi bộ 20 phút
- Gọi điện cho bạn bè
- Nghe nhạc hoặc đọc sách
Chi phí bằng 0, nhưng hiệu quả không kém việc mua sắm.
Kết quả sau 30 ngày: Không chỉ tiết kiệm tiền, mà tiết kiệm cả năng lượng
Sau 1 tháng, tổng chi tiêu thực tế là 4.320.000đ, thấp hơn dự kiến khoảng 180.000đ.
Số tiền tiết kiệm thêm không quá lớn, nhưng điều đáng giá hơn là:
- Hiểu rõ mình thực sự cần gì
- Nhận diện các khoản chi "tự động"
- Giảm thói quen mua sắm vô thức
- Bữa ăn ổn định hơn
- Ít lãng phí thực phẩm hơn
Quan trọng nhất: cảm giác kiểm soát tài chính rõ ràng hơn.
5 điều tôi rút ra sau thử nghiệm 150.000đ/ngày
1. Phần lớn áp lực tài chính đến từ thói quen, không phải thu nhập
Nhiều khoản chi nhỏ nhưng lặp lại mỗi ngày có thể tạo ra chênh lệch lớn sau vài tháng.
2. Giới hạn chi tiêu giúp ra quyết định nhanh hơn
Khi đã có "khung", việc lựa chọn trở nên đơn giản hơn nhiều.
3. Chuẩn bị trước giúp tiết kiệm đáng kể
Chỉ cần nghĩ trước bữa ăn 1–2 ngày đã giảm rất nhiều chi phí phát sinh.
4. Không phải cứ tiêu ít là sống khổ
Nếu chi tiêu đúng chỗ, 150.000đ/ngày vẫn đảm bảo ăn uống đầy đủ.
5. Tiết kiệm bền vững phải đến từ thói quen nhỏ
Không cần cắt giảm cực đoan, chỉ cần điều chỉnh những khoản chi lặp lại.
Thanh niên Việt