Từ tầng 2 chuyển lên tầng 11, tôi mới hiểu: Có những căn hộ rẻ hơn cả trăm triệu nhưng ở rồi mới biết cái giá phải trả
Ba năm trước, vì muốn tiết kiệm tiền mua nhà, gia đình tôi chọn căn hộ tầng 2 với mức giá thấp hơn đáng kể. Chỉ đến khi chuyển lên tầng 11, tôi mới nhận ra số tiền tiết kiệm ban đầu đôi khi phải đánh đổi bằng rất nhiều bất tiện trong cuộc sống hàng ngày.
- 17-09-2026Bất động sản bước vào nhịp điều chỉnh, giá không còn tăng đồng loạt
- 17-09-2026Nam nghệ sĩ Việt cưới vợ kém 10 tuổi, sở hữu nhà 25 tỷ, 6 tầng rộng 600m²
- 16-09-2026Trở về nhà sau chuyến đi cuối tuần, chứng kiến cảnh tượng sởn gai ốc ngay khi bước vào cửa
Ba năm trước, khi mua căn hộ đầu tiên, ngân sách của vợ chồng tôi khá hạn hẹp. Trong cùng một tòa nhà, căn hộ tầng 2 có giá thấp hơn những tầng đẹp hơn gần 200.000 NDT. Nhân viên bán hàng khi ấy cũng đưa ra một loạt lý do nghe rất hợp lý: ở thấp không phải chờ thang máy, mất điện vẫn có thể đi cầu thang bộ, người già trẻ nhỏ ra vào thuận tiện.
Với một gia đình đang phải tính từng khoản tiền để mua nhà, mức chênh lệch ấy thực sự hấp dẫn. Chúng tôi nghĩ mình đã đưa ra một lựa chọn thực tế.
Nhưng chỉ sau khoảng một năm sinh sống, những bất tiện bắt đầu lần lượt xuất hiện. Đến năm nay, sau khi chuyển lên tầng 11, tôi mới thấy rõ rằng khi mua căn hộ, giá thấp chưa chắc đã đồng nghĩa với tiết kiệm.
Ba năm ở tầng 2: Những bất tiện chỉ sống lâu mới hiểu

Điều khiến tôi ám ảnh nhất là vấn đề đường ống thoát nước.
Một lần đi làm về, vừa mở cửa tôi đã ngửi thấy mùi rất khó chịu. Nước bẩn từ khu vực bếp trào ngược lên, cống sủi bọt, cả sàn lênh láng. Ban quản lý kiểm tra và cho biết đường ống phía trên bị tắc do có hộ dân bỏ rác không phù hợp xuống hệ thống thoát nước.
Tối hôm ấy, hai vợ chồng vừa đi ủng vừa dọn nước. Đó cũng là lần đầu tiên tôi hiểu rằng ở tầng thấp, có những rủi ro mình gần như không thể kiểm soát bởi chúng còn phụ thuộc vào cách sinh hoạt của hàng chục hộ phía trên.
Sau lần ấy, cứ thấy bồn cầu có tiếng động lạ hoặc cống thoát nước chậm hơn bình thường là tôi lại lo.
Nhược điểm thứ hai là tiếng ồn. Tầng 2 gần khu vực sinh hoạt chung nên gần như mọi âm thanh dưới sân đều vọng lên. Sáng sớm có người tập thể dục, ban ngày trẻ con chạy nhảy, chiều tối là tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện. Cuối tuần muốn ngủ thêm một chút cũng không phải lúc nào dễ dàng.

Ánh sáng cũng là vấn đề khiến chúng tôi mệt mỏi. Do vị trí căn hộ bị cây xanh và công trình xung quanh che khá nhiều nên trong nhà thường thiếu sáng. Vào mùa đông, mới khoảng giữa buổi chiều phòng khách đã phải bật đèn.
Quần áo phơi lâu khô, chăn đệm ít có cơ hội được phơi dưới nắng. Ngôi nhà về mặt diện tích không nhỏ, nhưng vì thiếu ánh sáng nên đôi lúc vẫn tạo cảm giác bí và tối.
Chưa kể mùa hè là cuộc chiến với muỗi và côn trùng. Trước khi chuyển đi, nhà tôi gần như luôn có sẵn thuốc xịt côn trùng, nhang muỗi và đủ loại dụng cụ chống muỗi. Sống gần nhiều cây xanh nghe qua rất dễ chịu, nhưng ở tầng thấp vào mùa nóng lại là một câu chuyện khác.
Chuyển lên tầng 11, điều thay đổi rõ nhất lại không phải diện tích

Sau ba năm, gia đình tôi quyết định đổi nhà và chuyển lên tầng 11. Chúng tôi phải bỏ thêm hơn 100.000 NDT, vì vậy ban đầu tôi cũng từng tự hỏi liệu khoản tiền ấy có thực sự đáng hay không.
Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, câu trả lời đã khá rõ.
Thay đổi đầu tiên là ánh sáng.
Căn hộ mới gần như không bị cây xanh hoặc những công trình thấp phía trước che chắn. Phòng khách và phòng ngủ đều sáng hơn nhiều. Đến khoảng 4 giờ chiều, trong nhà vẫn còn ánh sáng tự nhiên.

Một thay đổi tưởng nhỏ nhưng lại tác động rất lớn tới sinh hoạt. Quần áo nhanh khô hơn, chăn đệm dễ phơi nắng, căn nhà nhìn thoáng và sạch sẽ hơn. Buổi sáng thức dậy kéo rèm ra thấy căn phòng sáng bừng cũng đem lại cảm giác hoàn toàn khác.
Tiếng ồn từ mặt đất cũng giảm đáng kể. Khi đóng cửa sổ, căn hộ gần như tách khỏi phần lớn tiếng xe và hoạt động dưới sân. Cuối tuần có thể ngủ thêm một chút hoặc nghỉ trưa mà không liên tục bị đánh thức.
Một điểm tôi đặc biệt thích nữa là tầm nhìn. Từ cửa sổ có thể nhìn được khá xa, không còn cảm giác trước mặt chỉ là những tán cây hay bức tường của tòa nhà bên cạnh. Buổi chiều đứng cạnh cửa sổ nhìn ánh nắng hoặc thành phố phía xa thực sự giúp căn nhà có cảm giác rộng hơn diện tích thực tế.
Ngay cả chuyện muỗi cũng giảm mạnh. So với thời gian ở tầng 2, số lượng côn trùng bay vào nhà ít đi rõ rệt.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu tại sao nhiều người khi mua chung cư lại sẵn sàng trả thêm tiền cho tầng có vị trí tốt.
Nhưng tầng cao cũng không phải lựa chọn hoàn hảo

Dĩ nhiên, sau khi chuyển lên tầng 11, tôi cũng nhận ra tầng cao có những bất tiện riêng.
Rõ nhất là sự phụ thuộc vào thang máy. Tòa nhà có 28 tầng nhưng chỉ có hai thang máy phục vụ nhiều hộ dân. Vào giờ cao điểm buổi sáng và chiều tối, đôi khi phải chờ vài chuyến mới vào được.
Tôi thường phải ra khỏi nhà sớm hơn khoảng 10 phút để tránh muộn giờ. Nếu thang máy bảo trì hoặc gặp sự cố, chuyện đi bộ 11 tầng chắc chắn không dễ chịu, đặc biệt với gia đình có người lớn tuổi hoặc trẻ nhỏ.
Vấn đề thứ hai là giá.
So với căn tầng 2 trước đây, căn hộ tầng 11 của chúng tôi đắt hơn khá nhiều. Nếu xét thuần túy trên số tiền bỏ ra để mua cùng một diện tích, tầng thấp rõ ràng kinh tế hơn.
Nhưng sau trải nghiệm của mình, tôi nhận ra khi mua nhà không nên chỉ nhìn vào số tiền phải trả lúc ký hợp đồng.
Một căn hộ có thể rẻ hơn vài trăm triệu đồng, nhưng nếu đổi lại là nhiều năm sống thiếu ánh sáng, chịu tiếng ồn, lo ngại côn trùng hoặc các vấn đề hệ thống kỹ thuật thì khoản chênh lệch ấy chưa chắc đã là tiền tiết kiệm.
Ngược lại, cũng không thể kết luận cứ tầng cao là tốt. Người lớn tuổi, gia đình có trẻ nhỏ, người sợ độ cao hoặc những tòa nhà có hệ thống thang máy không tốt lại cần cân nhắc rất kỹ.
Sau hai lần lựa chọn nhà ở, điều tôi rút ra là: khi mua chung cư, đừng chỉ hỏi căn nào rẻ hơn. Hãy hỏi mình sẽ phải sống với những ưu và nhược điểm của tầng đó trong 5 năm, 10 năm hay lâu hơn như thế nào.
Bởi với một căn nhà dùng để ở lâu dài, đôi khi thứ đáng tiền nhất không phải vài mét vuông nhiều hơn, mà là ánh sáng, sự yên tĩnh và cảm giác thoải mái mỗi ngày.
Thanh Niên Việt