10 năm mua vàng ngày vía Thần Tài, tôi rút ra 8 bài học giúp tuổi 45 không còn lo tiền bạc
Mười năm trước, tôi cũng như nhiều người: cứ đến ngày vía Thần Tài là đi mua vàng. Khi đó tôi 35 tuổi, hai con còn nhỏ, lương hai vợ chồng khoảng hơn 20 triệu/tháng, tiền học - tiền nhà - tiền sinh hoạt lúc nào cũng chực chờ tăng.
- 24-02-2026Mâm cúng vía Thần Tài chuẩn chỉnh nhất: Chỉ cần sắm đủ những món này, cả năm làm ăn trúng mánh, lộc lá đầy nhà!
- 24-02-20264 con giáp được Thần Tài ưu ái, không cần xếp hàng mua vàng bạc mà vẫn tăng vọt tài sản ròng, may mắn đỉnh cao
- 24-02-2026Người xưa dặn: Ngày vía Thần Tài, tránh làm 3 việc này, phúc lộc ùn ùn kéo đến dù không mua vàng
Tôi mua vàng không phải vì dư dả. Tôi mua vì… sợ.
Sợ lỡ lộc. Sợ cả năm xui. Sợ mình không tích lũy được gì.
Nhưng sau 10 năm giữ thói quen ấy, điều giúp tôi bước sang tuổi 45 bình thản hơn với tiền bạc không phải những chỉ vàng nằm trong két. Mà là 8 bài học tôi rút ra trên hành trình đó.
1. Vàng không làm tôi giàu ngay, nhưng buộc tôi phải kỷ luật

Những năm đầu, tôi chỉ mua 1 chỉ. Có năm khó khăn thì nửa chỉ. Con số nhỏ, nhưng việc phải chuẩn bị tiền trước ngày đó khiến tôi tập được thói quen dành dụm từ sớm.
Tôi nhận ra: Không phải vàng quan trọng, mà là việc mình chủ động để dành trước khi tiêu.
2. Đầu năm mua vàng không cứu được cả năm nếu chi tiêu thiếu kiểm soát
Có năm tôi mua vàng xong, nhưng tháng Giêng tiêu quá tay vì tiệc tùng, du lịch, mua sắm đầu năm. Kết quả là phải rút tiền tiết kiệm bù vào.
Từ đó tôi hiểu: Một chỉ vàng không thể bù cho 30 ngày chi tiêu lỏng lẻo.
Tôi bắt đầu lập ngân sách riêng cho tháng Giêng, coi đó là tháng cần giữ nhịp ổn định nhất.
3. Quỹ khẩn cấp quan trọng hơn vàng
Khoảng năm thứ 4, tôi gặp một biến cố nhỏ trong gia đình. Khi cần tiền gấp, tôi mới nhận ra: vàng không phải lúc nào cũng thuận tiện để xoay ngay.
Từ đó, tôi đặt mục tiêu xây quỹ khẩn cấp đủ 6 tháng sinh hoạt trước khi nghĩ đến mua thêm vàng.
Ở tuổi 45 hiện tại, tôi có quỹ dự phòng khoảng 7–8 tháng chi tiêu. Điều đó mang lại cảm giác an tâm hơn bất cứ món tài sản nào.

4. Không vay tiền để "mở lộc"
Tôi từng chứng kiến bạn bè vay tiền mua vàng ngày vía Thần Tài vì tin rằng "đầu năm phải làm lớn".
Tôi chưa từng vay cho việc đó. Và sau 10 năm, tôi càng tin mình đúng. Nếu phải vay để tích lũy, thì đó không còn là tích lũy nữa.
5. Kiểm kê tài sản mỗi năm quan trọng hơn số vàng mua thêm
Khoảng năm thứ 6, tôi thay đổi cách nhìn. Tôi không còn quá quan tâm mua bao nhiêu chỉ, mà tập trung vào việc:
- Tổng tài sản gia đình là bao nhiêu?
- Tỷ lệ tiết kiệm đạt bao nhiêu % thu nhập?
- Nợ đã giảm được bao nhiêu?
Ngày vía Thần Tài trở thành ngày "soi lại tài chính", chứ không chỉ là ngày mua vàng.
6. Vàng chỉ nên là một phần, không phải tất cả
Hiện tại, vàng chỉ chiếm một phần nhỏ trong tổng tài sản của tôi. Phần còn lại là:
- Tiết kiệm có kỳ hạn
- Một khoản đầu tư an toàn
- Bảo hiểm bảo vệ
- Quỹ giáo dục cho con
Khi tài sản được phân bổ đa dạng, tôi không còn lo lắng quá mức nếu giá vàng biến động.
7. Tăng tích lũy quan trọng hơn tăng chi

10 năm trước, tôi thường tăng chi khi thu nhập tăng. Nhưng vài năm gần đây, tôi áp dụng nguyên tắc:
Tăng thu nhập 10% thì tăng tiết kiệm ít nhất 5%.
Chính sự điều chỉnh này giúp tôi bước vào tuổi 45 với khoản tích lũy ổn định hơn nhiều so với thời 35 tuổi, dù thu nhập không tăng đột biến.
8. Lộc lớn nhất là sự bình tĩnh
Điều thay đổi rõ nhất không phải là con số trong sổ tiết kiệm, mà là tâm thế.
Ở tuổi 45, tôi không còn hoảng hốt khi nghe tin thị trường biến động. Không còn sốt ruột khi người khác khoe mua nhiều vàng hơn. Không còn sợ một tháng thu nhập thấp hơn dự kiến.
Tôi hiểu mình đang ở đâu và cần làm gì.
Tuổi 45 không còn lo tiền bạc vì điều gì?
Tôi không giàu có vượt trội. Tôi vẫn sống trong căn hộ quen thuộc, vẫn chi tiêu có tính toán.
Nhưng tôi có:
- Quỹ dự phòng rõ ràng
- Tỷ lệ tiết kiệm ổn định
- Tài sản được phân bổ hợp lý
- Thói quen kiểm kê mỗi năm
10 năm mua vàng ngày vía Thần Tài dạy tôi một điều: Tiền bạc không thay đổi cuộc đời chỉ trong một ngày may mắn.
Nó thay đổi khi ta kiên trì 365 ngày mỗi năm.
Giờ đây, ngày vía Thần Tài với tôi không còn là ngày lo "mua bao nhiêu cho đủ lộc". Đó là ngày tôi nhìn lại hành trình của mình và tự hỏi:
Năm nay mình có kỷ luật hơn năm trước không?
Và khi trả lời được câu hỏi đó, tôi biết mình đã đủ vững vàng để bước tiếp vào tuổi trung niên – không còn quá lo tiền bạc, và cũng không còn phụ thuộc vào may mắn.
Phụ nữ số