Bán căn hộ sang, tôi về ở tầng trệt khu phố cũ sau 20 năm: Cái giá thật sự của "nhà cao - tiện nghi" khiến tôi tỉnh ra
Tôi từng sống trong một căn hộ "đáng mơ ước": Diện tích lớn, một tầng duy nhất, thang máy riêng, sưởi sàn, điều hòa trung tâm, cửa kính từ sàn đến trần. Nghe qua, ai cũng nghĩ đó là đích đến của chất lượng sống.
- 22-01-2026Nhà miền Tây "độc nhất vô nhị", cả nước trầm trồ
- 22-01-2026Người dân bất ngờ đổ xô trải nghiệm đoàn tàu 5 sao đẳng cấp với giá chỉ 150.000 đồng
- 22-01-2026Đừng mải mê lan hồ điệp, cúc "khổng lồ" mới là chân ái: Bí kíp chăm cúc nở bừng, đẹp quên lối về Tết này
Nhưng chỉ đến khi bán căn hộ ấy và chuyển về một căn hộ tầng trệt trong khu phố cũ – nơi tôi từng gắn bó suốt 20 năm - tôi mới hiểu: nhà càng hiện đại, chi phí vô hình càng nhiều; nhà càng “đời”, cuộc sống lại càng nhẹ tiền.
Khi sống trong căn hộ sang, tôi vô tình trở thành… người phục vụ cho bất động sản
Căn hộ lớn không chỉ là tiền mua nhà. Thứ khiến tôi mệt mỏi nhất là chi phí duy trì hàng tháng .
Phí quản lý hơn 3.000 tệ/tháng. Thang máy hỏng 2 lần trong 1 năm. Sưởi sàn sửa 1 lần, cống tắc 3 lần.
Mỗi lần có sự cố, tôi lại gọi điện, chờ đợi, ký giấy, trả thêm tiền. Có đêm mưa lớn, nước tràn từ ban công vào phòng khách, tôi phải lau đến 3 giờ sáng. Ngoài trời sấm chớp, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: “Sống càng cao, rủi ro càng nhiều”.
Chưa kể, hàng xóm khó tính đến mức chỉ cần tiếng khoan nhỏ, group cư dân đã “nổ”. Tôi tưởng mình mua sự danh giá, hóa ra lại đang mua áp lực và bất an .
Ngày trở về tầng trệt khu phố cũ, tôi đã suýt… khóc
Ngày đầu quay lại khu phố cũ, tôi đứng nhìn những biển số nhà bong tróc, tường cũ ngả màu, lòng chùng xuống. Nhưng chỉ cần bước vào bên trong, mọi thứ dịu lại rất nhanh.
Trẻ con đá bóng dưới sân. Các bà phơi chăn bông. Mùi hoa mộc tê lan từ tầng dưới lên.
Không còn xếp hàng chờ thang máy. Không lo mất điện là “tê liệt cả nhà”. Hàng giao đến tận cửa, rác vứt vài bước chân.
Tôi chợt nhận ra: nhà không phải là độ cao, mà là cảm giác an tâm khi sống.
Tầng trệt - lựa chọn “tiết kiệm chi phí vận hành” mà tôi từng xem thường
Ở căn hộ cao cấp, chỉ riêng việc đi từ cửa nhà ra đường đã mất 10–15 phút. Bãi xe ba tầng, thang máy đông, shipper gọi liên tục vì “không tìm thấy nhà”.
Còn ở khu phố cũ? Ra ngoài là có chợ. Mua bữa sáng không cần thay đồ. Quên chìa khóa quay lại lấy trong 1 phút.
Quan trọng nhất: không phụ thuộc thang máy, không lo mất điện, không sợ mưa gió. Với tôi, đó là một dạng “bảo hiểm sống” mà không cần trả phí.
Độ ẩm - vấn đề lớn nhất của tầng trệt, nhưng không phải không có lời giải
Tôi không phủ nhận: nhà tầng trệt ẩm. Những ngày đầu, bếp ẩm đến mức khó chịu.
Nhưng thay vì hoảng, tôi tính toán lại chi phí:
- Trải màng chống ẩm
- Dùng máy hút ẩm
- Thay sàn SPC chống nước
Ba tháng sau, nhà khô ráo. Tổng chi phí cải tạo chỉ bằng vài tháng phí quản lý của căn hộ cũ , nhưng hiệu quả lâu dài.
Ít diện tích hơn, nhưng chi tiêu gọn hơn
Nhà nhỏ buộc tôi phải thay đổi tư duy lưu trữ.
Tôi bỏ tủ rời cồng kềnh, chuyển sang tủ âm tường. Bệ cửa sổ thành ghế ngồi có ngăn kéo. Không gian được “giấu” khéo thay vì phô trương.
Kết quả? Dọn nhà mất 30 phút. Ít đồ - ít hỏng - ít phải thay mới.
So với những chiếc tủ đặt làm riêng trong căn hộ lớn (mỗi năm dọn một lần đã mệt), căn hộ nhỏ giảm đáng kể chi phí bảo trì và công sức.
Sự yên tĩnh thật sự không đến từ vật liệu cách âm
Ở căn hộ cao cấp, mỗi nhà là một “ốc đảo”. Khóa thông minh, camera, nhưng chẳng ai quen ai. Nhóm chat chỉ nhắc đóng phí.
Ở khu phố cũ, khi ống nước vỡ, hàng xóm mang cờ lê sang. Khi ngửi mùi thức ăn thơm, chỉ cần hỏi là có bát nếm thử.
Không cần cách âm đắt tiền, sự an tâm đến từ mối quan hệ.
Khu vườn nhỏ - khoản “lời” lớn nhất sau khi chuyển nhà
Điều tôi tự hào nhất là khu vườn trước nhà. Ở căn hộ cao cấp, trồng hoa ban công cũng bị coi là vi phạm.
Giờ đây, tôi đào đất, trồng hoa, lắp đài phun nước nhỏ. Mùa hè ngâm chân nghe tiếng nước chảy, mùa thu ngửi mùi mộc tê.
Bạn bè đến chơi bảo: “Như biệt thự thu nhỏ”. Tôi chỉ nghĩ đơn giản: ý tưởng không tốn nhiều tiền, chỉ cần không gian cho phép.
Tôi không trốn rắc rối, tôi đang chọn cuộc sống đáng tin cậy hơn
Nhà thông minh tiện thật, nhưng chỉ cần mất điện, mọi thứ vô dụng.
Ở khu phố cũ, mọi thứ làm bằng tay. Nhưng chính sự “thủ công” ấy giúp tôi thấy mình làm chủ cuộc sống, không lệ thuộc.
Người sống trên cao nhìn cảnh đẹp, người sống thấp nhìn thấy đời sống
Tôi không còn khung cảnh thành phố lấp lánh về đêm. Thứ tôi thấy giờ là lũ trẻ chơi dưới sân, là ánh đèn nhà hàng xóm.
Nửa đầu đời, tôi theo đuổi “chất lượng”. Nửa sau, tôi chọn tự do và chi phí sống bền vững .
Và lần này, tôi biết mình chọn đúng.
Thanh niên Việt