MỚI NHẤT!

Đọc nhanh >>

Nghỉ hưu sớm ở tuổi 40, cặp vợ chồng về quê xây vườn 3.000m²: Không còn lương nhưng chi phí sống và tài sản đều được tính lại

| | Sống

Rời công việc văn phòng khi mới 40 tuổi, cặp vợ chồng trở về quê cải tạo ngôi nhà tổ và khu đất rộng 3.000m² thành vườn hoa bốn mùa. Nhìn bên ngoài, đây là câu chuyện bỏ phố để sống chậm. Nhưng dưới góc độ tài chính, lựa chọn của họ còn cho thấy một kiểu nghỉ hưu hiện đại: giảm chi phí cố định, tận dụng tài sản sẵn có và xây dựng cuộc sống ít phụ thuộc hơn vào tiền lương.

Mỗi sáng, thay vì thức dậy bởi tiếng chuông báo thức và lao vào dòng người đi làm, Hầu Gia và Phi Miêu bắt đầu ngày mới bằng việc kiểm tra những luống hoa, cắt tỉa cành cây hoặc sửa lại một góc nhỏ trong khu vườn rộng 3.000m².

Ở tuổi 40, khi phần lớn người cùng thế hệ vẫn đang cố tăng thu nhập, trả nợ nhà và tích lũy cho tương lai, cặp vợ chồng này lựa chọn rời thành phố, nghỉ công việc văn phòng và trở về ngôi nhà tổ tại vùng nông thôn Dương Châu, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc.

Nghỉ hưu sớm ở tuổi 40, cặp vợ chồng về quê xây vườn 3.000m²: Không còn lương nhưng chi phí sống và tài sản đều được tính lại - Ảnh 1.

Sau 5 năm, khu đất từng phủ đầy cỏ dại và đá sỏi đã trở thành một khu vườn có hoa nở gần như quanh năm. Họ đặt tên cho nơi này là "Nhà nghỉ Mèo Bay", vừa là không gian sống, vừa là nơi gặp gỡ những người có chung sở thích.

Câu chuyện dễ khiến nhiều người nghĩ tới một cuộc "bỏ phố về quê" đầy chất thơ. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ hơn, đây không chỉ là quyết định đổi nơi ở. Nó là một cuộc tái cấu trúc đời sống tài chính: từ mô hình kiếm lương cao để chi trả cho cuộc sống thành thị sang mô hình giảm nhu cầu tiền mặt, tận dụng tài sản hiện có và tự tạo ra giá trị từ chính nơi mình sinh sống.

Nghỉ hưu sớm không bắt đầu từ tuổi tác, mà từ mức độ phụ thuộc vào tiền lương

Theo cách hiểu truyền thống, nghỉ hưu là thời điểm một người đủ tuổi, ngừng làm việc và bắt đầu sống bằng lương hưu cùng khoản tích lũy đã chuẩn bị trước đó.

Nhưng trong tư duy nghỉ hưu hiện đại, tuổi tác không phải yếu tố duy nhất. Một người có thể rời công việc toàn thời gian sớm hơn nếu đã xây dựng được cấu trúc tài chính đủ để không còn phụ thuộc hoàn toàn vào đồng lương hàng tháng.

Trước khi trở về quê, Hầu Gia và Phi Miêu cũng là những nhân viên văn phòng đi làm theo giờ hành chính. Họ có thu nhập ổn định, sống trong thành phố và dành phần lớn thời gian cho công việc.

Niềm yêu thích lớn nhất của cả hai là trồng hoa. Trong nhiều năm, họ tận dụng sân thượng để đặt các chậu cây. Tuy nhiên, diện tích nhỏ ngày càng không đáp ứng được sở thích ấy.

Đúng lúc đó, họ nghĩ tới ngôi nhà tổ đang bỏ trống ở vùng quê Dương Châu. Xung quanh ngôi nhà là một khu đất rộng, có ruộng, vườn rau và đủ không gian để xây dựng một khu vườn lớn.

Việc sở hữu sẵn nhà và đất là một lợi thế tài chính quan trọng. Nếu phải mua mới 3.000m² đất, xây nhà và tạo dựng toàn bộ không gian từ đầu, chi phí có thể trở thành rào cản rất lớn. Nhưng khi tài sản cơ bản đã có sẵn, bài toán của họ chuyển từ "mua một cuộc sống mới" sang "cải tạo tài sản cũ để phục vụ cuộc sống mới".

Ở tuổi 40, hai người nghỉ việc, thu dọn hành lý và trở về quê.

Họ không còn nhận mức lương quen thuộc, nhưng đồng thời cũng rời khỏi nhiều khoản chi gắn với đời sống thành thị: chi phí nhà ở cao, đi lại, ăn uống bên ngoài, giao tiếp công sở và các nhu cầu tiêu dùng phát sinh do nhịp sống bận rộn.

Đây là điểm khác biệt quan trọng. Nghỉ hưu sớm không nhất thiết đòi hỏi một khối tài sản khổng lồ nếu người trong cuộc có thể chủ động hạ mức chi phí sống và giảm số tiền cần thiết mỗi tháng.

gif

Tận dụng nhà đất có sẵn để giảm "giá vé" của tuổi nghỉ hưu

Một trong những bài toán lớn nhất của nghỉ hưu là nơi ở.

Khi còn đi làm, nhiều người chấp nhận sống tại thành phố vì công việc, trường học của con và khả năng tiếp cận dịch vụ. Nhưng sau khi rời công sở, việc tiếp tục duy trì một căn nhà có chi phí cao tại khu vực trung tâm chưa chắc còn cần thiết.

Với Hầu Gia và Phi Miêu, trở về ngôi nhà tổ giúp họ giải quyết đồng thời hai vấn đề: có nơi ở lâu dài và có không gian để phát triển lối sống mong muốn.

Thay vì dùng tiền để mua thêm một bất động sản nghỉ dưỡng, họ đầu tư công sức và từng phần ngân sách vào việc cải tạo tài sản gia đình đang bị bỏ phí.

Tất nhiên, sống tại nhà có sẵn không có nghĩa chi phí bằng không. Khi mới trở về, ngôi nhà cũ cần sửa chữa, khu đất phủ đầy cỏ dại và sỏi đá, hệ thống thoát nước cùng các lối đi gần như phải xây dựng lại.

Trong hơn 1.800 ngày, hai người tự tay cải tạo đất, bón phân, nhổ cỏ, lát đường và chia khu vực trồng cây. Việc tự thực hiện phần lớn công việc giúp họ giảm đáng kể chi phí thuê nhân công, nhưng đổi lại là rất nhiều thời gian và sức lao động.

Đây cũng là một dạng chuyển đổi nguồn lực: thay vì tiếp tục dùng thời gian để kiếm tiền rồi thuê người khác tạo dựng cuộc sống cho mình, họ trực tiếp dùng thời gian và sức lực để hình thành tài sản phục vụ lâu dài.

Sau 5 năm, khu đất hoang trở thành một khu vườn hoàn chỉnh. Cuối xuân, hoa hồng trắng phủ kín giàn. Sang hè, cẩm tú cầu xanh, hồng và tím nở dọc các lối đi. Cuối thu, cỏ lau, cỏ đuôi chồn và cỏ muhly hồng tạo nên một cảnh quan mềm mại.

Giá trị của khu đất vì thế không chỉ nằm ở vẻ đẹp. Từ một tài sản ít được sử dụng, nơi này trở thành nhà ở, không gian nghỉ ngơi, nơi giao lưu và có khả năng tạo ra hoạt động kinh tế nếu chủ nhân muốn khai thác.

Không còn lương không có nghĩa là không còn tạo ra giá trị

Nhiều người lo ngại nghỉ hưu sớm sẽ đồng nghĩa với việc chỉ rút tiền tiết kiệm để chi tiêu. Nếu không có nguồn thu bổ sung, tài sản sẽ giảm dần theo thời gian, trong khi chi phí y tế và sinh hoạt có xu hướng tăng lên theo tuổi tác.

Mô hình sống của cặp vợ chồng tại Dương Châu gợi mở một hướng khác. Sau khi rời công sở, họ không ngừng lao động mà chuyển sang một hình thức lao động mới, gắn trực tiếp với tài sản và sở thích cá nhân.

Khu vườn 3.000m² được chia thành nhiều không gian. Gần bếp và giàn che là một bãi cỏ dành cho gia đình cùng những chú chó. Đi qua cánh cổng sắt kiểu cổ là khu vực uống trà và tụ họp. Một phần khác dành cho cây cảnh, hoa theo mùa và các loại cỏ trang trí.

Đặc biệt, họ xây dựng một căn phòng kính hướng ra ao, có thể đón khoảng 30 người. Đây là nơi tổ chức những buổi gặp gỡ dành cho người yêu hoa, dùng bánh ngọt, đồ uống và các sản phẩm được chuẩn bị tại nhà.

Dù câu chuyện không công bố cụ thể nguồn thu hay doanh thu từ khu vườn, cấu trúc không gian cho thấy nơi ở đã vượt ra ngoài chức năng tiêu dùng đơn thuần. Nó có khả năng trở thành tài sản tạo thu nhập thông qua lưu trú, trải nghiệm làm vườn, sự kiện nhỏ, sản phẩm thủ công hoặc nội dung trực tuyến.

Đây là tư duy đáng chú ý trong kế hoạch nghỉ hưu hiện đại: sau khi rời công việc chính, con người vẫn có thể duy trì những dòng thu nhập quy mô nhỏ, linh hoạt và phù hợp với sức khỏe.

Nguồn thu ấy có thể không bằng lương trước đây, nhưng khi chi phí sống đã giảm, chỉ một khoản thu đều đặn cũng đủ kéo dài tuổi thọ của quỹ hưu trí và giảm áp lực phải bán tài sản.

Nói cách khác, mục tiêu không nhất thiết là kiếm nhiều như giai đoạn đi làm, mà là tạo ra mức thu nhập đủ bù một phần hoặc toàn bộ chi phí sinh hoạt cơ bản.

Từ "kiếm thật nhiều" sang "cần ít tiền hơn để sống tốt"

Một trong những tư duy phổ biến về nghỉ hưu là phải tích lũy một con số thật lớn. Tuy nhiên, số tiền cần có phụ thuộc trực tiếp vào mức chi tiêu mỗi năm.

Một gia đình cần 30 triệu đồng mỗi tháng sẽ cần quỹ hưu trí lớn hơn rất nhiều so với một gia đình chỉ cần 12–15 triệu đồng để duy trì chất lượng sống tương đương.

Vì thế, bên cạnh việc tăng tài sản, giảm chi phí dài hạn là một cách khác để rút ngắn hành trình đến tự do tài chính.

Khi chuyển từ thành phố về quê, cặp vợ chồng không chỉ thay đổi địa chỉ. Họ thay đổi cả hệ thống tiêu dùng.

Thực phẩm có thể được trồng hoặc mua tại địa phương. Việc đi lại ít hơn. Nhu cầu mua sắm quần áo công sở, ăn ngoài, gặp gỡ xã giao hay chi tiền để giải tỏa áp lực công việc cũng giảm xuống.

Trong khi đó, những hoạt động đem lại niềm vui như chăm cây, uống trà, gặp bạn bè hay đi bộ trong vườn không đòi hỏi chi tiêu lớn mỗi ngày.

Đây không phải lối sống kham khổ. Đó là việc dịch chuyển tiền từ những khoản không còn cần thiết sang những hạng mục tạo ra giá trị lâu dài, chẳng hạn cải tạo nhà ở, nâng cấp khu vườn, bảo vệ sức khỏe và duy trì trải nghiệm sống.

Hầu Gia từng chia sẻ rằng có nhà ở nông thôn và khu vườn, công việc tại đây không phải sự cực nhọc mà là niềm vui. Điều cô cần không phải sở hữu thật nhiều giống cây quý, mà là một cuộc sống thư thái, ấm áp và có chất lượng.

Dưới góc độ tài chính, đây chính là quá trình xác định lại khái niệm "đủ". Khi biết mình cần gì để sống tốt, con người có thể giảm đáng kể số tiền phải kiếm và số năm phải làm việc chỉ để duy trì một tiêu chuẩn sống do bên ngoài thiết lập.

Một khu vườn rộng vẫn là tài sản cần tiền để duy trì

Dù mang màu sắc đáng mơ ước, cuộc sống tại khu vườn 3.000m² không phải mô hình nghỉ hưu không tốn kém.

Diện tích càng lớn, chi phí duy trì càng cao. Chủ nhân phải chi tiền cho cây giống, phân bón, dụng cụ, hệ thống tưới, sửa chữa công trình và xử lý thiệt hại do thời tiết. Một số loại cây chết sau mùa đầu tiên, buộc họ phải mua mới và trồng lại.

Sức khỏe cũng là một chi phí cần tính đến. Việc đào đất, nâng đồ, cắt tỉa và làm việc ngoài trời phù hợp khi hai người còn khỏe mạnh, nhưng có thể trở nên khó khăn khi tuổi cao hơn. Khi đó, họ có thể phải thuê thêm nhân công hoặc thu hẹp diện tích chăm sóc.

Ngoài ra, sống xa trung tâm có thể làm tăng chi phí tiếp cận y tế, vận chuyển và các dịch vụ chuyên môn.

Vì vậy, quyết định về quê nghỉ hưu không nên chỉ dựa trên giá đất rẻ hay cảm giác bình yên. Người trong cuộc cần tính đủ chi phí cải tạo ban đầu, chi phí duy trì hàng năm, quỹ y tế, phương tiện đi lại và phương án sống khi sức khỏe suy giảm.

Một tài sản đẹp nhưng tiêu tốn quá nhiều tiền và công sức vẫn có thể trở thành gánh nặng trong tuổi già.

Điểm đáng học hỏi từ cặp vợ chồng này không phải là khu vườn càng lớn càng tốt, mà là cách họ biến tài sản sẵn có thành không gian đáp ứng đồng thời nhiều nhu cầu: ở, nghỉ ngơi, lao động, kết nối và có khả năng tạo thêm thu nhập.

Nghỉ hưu hiện đại cần ít nhất 4 lớp tài chính

Câu chuyện tại Dương Châu cho thấy, để nghỉ hưu sớm bền vững, chỉ có tiền tiết kiệm là chưa đủ.

Lớp thứ nhất là nơi ở ổn định. Khi đã sở hữu nhà hoặc có phương án nhà ở lâu dài với chi phí thấp, áp lực tài chính sau nghỉ hưu giảm đáng kể.

Lớp thứ hai là quỹ tiền mặt và tài sản tài chính. Dù có nhà và đất, một gia đình vẫn cần tiền để trang trải sinh hoạt, y tế, sửa chữa và các tình huống bất ngờ. Bất động sản không thể thay thế hoàn toàn dòng tiền.

Lớp thứ ba là nguồn thu sau công sở. Đó có thể là tiền cho thuê, lãi đầu tư, công việc bán thời gian, sản phẩm làm tại nhà hoặc một mô hình kinh doanh nhỏ. Nguồn thu không cần quá lớn nhưng nên đủ đều đặn để giảm tốc độ rút tiền từ quỹ tích lũy.

Lớp cuối cùng là khả năng kiểm soát chi phí. Một người có nhiều tài sản vẫn có thể bất an nếu mức sống liên tục tăng. Ngược lại, người hiểu rõ nhu cầu của mình có thể sống thoải mái hơn với số tiền thấp hơn dự kiến.

Trong trường hợp của Hầu Gia và Phi Miêu, ngôi nhà tổ giải quyết bài toán nơi ở, khu đất tạo nền tảng cho một lối sống tự chủ, còn khu vườn mở ra khả năng hình thành các hoạt động tạo thu nhập.

Tuy nhiên, vì không có thông tin cụ thể về số tiền tích lũy, thu nhập sau nghỉ việc hay chi phí cải tạo, không thể coi đây là một công thức tài chính hoàn chỉnh để sao chép. Phần đáng tham khảo nằm ở cấu trúc tư duy, không phải ở vẻ ngoài lãng mạn của khu vườn.

Nghỉ hưu không phải tiêu hết tiền đã dành dụm, mà là thiết kế lại dòng tiền

Nhiều người dành hàng chục năm tích lũy nhưng chỉ hình dung nghỉ hưu như giai đoạn rút tiền ra chi tiêu. Cách tiếp cận này dễ tạo ra tâm lý bất an, bởi mỗi khoản chi đều khiến quỹ tài sản nhỏ đi.

Nghỉ hưu hiện đại đặt ra một câu hỏi khác: Sau khi ngừng công việc chính, tài sản nào sẽ tiếp tục phục vụ mình, chi phí nào có thể giảm và nguồn thu nào vẫn có thể duy trì?

Với cặp vợ chồng tại Dương Châu, câu trả lời là sử dụng ngôi nhà cũ, khu đất rộng và kỹ năng làm vườn để tạo nên một hệ sinh thái sống mới.

Họ không dùng tiền để mua một kỳ nghỉ kéo dài. Họ dành 5 năm xây dựng một mô hình sống có thể tồn tại lâu dài.

Trong mô hình ấy, nơi ở không chỉ là chỗ ngủ. Khu vườn không chỉ để ngắm. Lao động không chỉ để nhận lương. Mỗi yếu tố vừa phục vụ đời sống tinh thần, vừa góp phần giảm chi phí hoặc tạo ra giá trị kinh tế.

Đó có lẽ là tinh thần rõ nhất của nghỉ hưu hiện đại: không chờ tới khi không còn sức làm việc mới nghĩ xem mình sẽ sống thế nào, mà chủ động sắp xếp tài sản, dòng tiền và nhịp sống từ khi còn đủ sức khỏe để xây dựng tương lai ấy.

Khu vườn 3.000m² là lựa chọn riêng của Hầu Gia và Phi Miêu. Người khác có thể lựa chọn một căn nhà nhỏ hơn, một công việc bán thời gian, một phòng cho thuê hoặc một nghề có thể làm tại nhà.

Hình thức có thể khác nhau, nhưng nguyên tắc tài chính vẫn giống nhau: giảm sự phụ thuộc vào một nguồn lương, hạ chi phí cố định và để tài sản tiếp tục tạo ra giá trị sau khi rời công sở.

Bởi nghỉ hưu đáng sống không chỉ cần đủ tiền trong tài khoản. Nó cần một cấu trúc tài chính đủ bền để con người không phải quay lại làm công việc mình đã muốn rời bỏ.

Theo Phương Trần

Thanh niên Việt

CÙNG CHUYÊN MỤC

XEM
Trở lên trên