MỚI NHẤT!

Đọc nhanh >>

Nhà chỉ có một con, tôi đưa 12 triệu/tháng nhưng vợ luôn kêu thiếu tiền

| | Sống

Con một đứa, nhà không phải thuê, vợ cũng đi làm có lương, tôi đưa 12 triệu đồng/tháng nhưng tháng nào vợ cũng kêu thiếu tiền, không hiểu cô ấy chi tiêu kiểu gì.

Vợ chồng tôi kết hôn được 4 năm, hiện sống tại Hà Nội, có một con gái 3 tuổi đang học mẫu giáo. Tôi là nhân viên văn phòng, thu nhập mỗi tháng khoảng 18 triệu đồng. Vợ tôi làm kế toán cho một công ty nhỏ, lương tháng 9 triệu đồng.

So với mặt bằng chung, tổng thu nhập 27 triệu đồng mỗi tháng không cao nhưng cũng không quá thấp, tôi nghĩ rằng nếu biết chi tiêu vén khéo thì chẳng thể nào thiếu được vì chúng tôi không phải thuê nhà. Sau khi cưới, chúng tôi được cha mẹ hai bên hỗ trợ mua một căn hộ chung cư nhỏ.

Hàng tháng, ngay khi nhận lương, tôi đều tự giác chuyển cho vợ 12 triệu đồng, chỉ giữ lại 6 triệu cho bản thân. Số tiền 6 triệu này tôi dùng để đổ xăng, ăn sáng, ăn trưa tại công ty, trả tiền điện thoại và các khoản ngoại giao, giao lưu. Tôi không hề dính vào lô đề, cờ bạc, không nhậu nhẹt tốn kém và cũng không có sở thích đắt đỏ nào.

Mỗi tháng, vợ tôi quản lý 21 triệu đồng tiền này để lo cho gia đình 3 người, bao gồm ăn uống, điện nước, tiền cho con đi mẫu giáo, ma chay hiếu hỉ và các chi phí sinh hoạt khác.

Thế nhưng, tôi thấy mệt mỏi vì cái tính hay than thở chuyện tiền bạc của vợ. Tháng nào cũng vậy, cứ đến tuần cuối là vợ lại kêu ca hết tiền. Nếu tôi nhẹ nhàng hỏi có phải tháng này có khoản gì phát sinh đột xuất không thì cô ấy sẽ cau có, gắt gỏng và ca bài ca muôn thuở rằng cái gì bây giờ cũng đắt đỏ, từ bó rau, cân thịt cho đến tiền sữa của con...

Vợ chi tiêu không khéo, hay thiếu tiền, mỗi lần tôi góp ý thì lại cãi nhau. (Ảnh minh họa: AI)

Tôi cảm thấy khó hiểu. Con tôi học trường mẫu giáo gần nhà, tính cả tiền ăn mỗi tháng hết khoảng 3,5 triệu đồng. Tiền điện, nước, internet, gas của cả nhà trung bình khoảng 1,5 triệu đồng. Tiền sữa, tã cho con khoảng 2 triệu đồng. Tiền ăn uống của hai vợ chồng ở nhà vào buổi tối và ngày cuối tuần khoảng 5 triệu đồng. Tính sương sương những khoản cố định lớn đó chỉ vào khoảng 12 triệu đồng. Vậy còn đến 9 triệu đồng của vợ thì đã đi đâu?

Nhiều lần tôi ngồi lại, nhẹ nhàng đề nghị hai vợ chồng cùng ghi chép lại sổ sách chi tiêu trong tháng. Tôi không có ý định kiểm soát hay nghi ngờ vợ, tôi chỉ muốn hai đứa nhìn vào số liệu thực tế để biết tiền đang bị hụt ở đâu, từ đó cùng nhau điều chỉnh. Nhưng mỗi lần tôi đề cập đến việc này, vợ lại tức giận bảo tôi chẳng hiểu gì về giá cả, về hàng trăm khoản cần chi, đã thế còn không tin tưởng vợ, còn muốn tính toán từng đồng từng xu, rằng tôi coi thường công sức của cô ấy...

Có những hôm, vợ chìa cho tôi xem tài khoản ngân hàng chỉ còn vài chục ngàn đồng rồi thở dài thở ngắn, cứ như trách tôi không lo đủ cho vợ con. Nhìn cảnh đó, tôi vừa thương con vừa thấy tủi thân. Để có thêm tiền phòng thân, tôi đã cố gắng nhận làm thêm công việc buổi tối. Tuy nhiên, không phải lúc nào tôi cũng nhận được việc ngoài để có tiền thêm.

Nhiều lúc phát sinh nhiều việc hiếu hỉ hay ở quê hay có người ốm đau, không khí trong nhà lại trở nên căng thẳng vì không có khoản tiền tiết kiệm dự phòng.

Tôi từng âm thầm quan sát sinh hoạt hàng ngày của vợ. Cô ấy không phải là người ăn diện hay thích mua đồ hiệu đắt tiền nhưng mua sắm lặt vặt qua mạng rất nhiều. Ít có ngày nào không có shipper giao đồ đến nhà, dù mỗi món không đáng bao nhiêu nhưng gom lại cả tháng chắc chắn là số tiền không hề nhỏ.

Tôi nhẹ nhàng giải thích cho vợ hiểu rằng, con càng lớn thì chi phí nuôi dạy sẽ càng tốn kém. Sau này con vào tiểu học, rồi trung học, chúng tôi còn phải tích lũy tiền để phòng lúc ốm đau, bệnh tật. Nếu cứ sống theo kiểu “làm tháng nào xào tháng đó”, không có tích lũy thì tương lai sẽ rất bấp bênh; đành rằng số tiền chúng tôi kiếm được còn “hẻo”, nhưng nhiều gia đình vẫn sống với mức thu nhập thấp hơn...

Nhưng vợ tôi không có tinh thần lắng nghe, mỗi lần tôi nói đến chuyện tương lai với ý muốn cô ấy cải thiện cách chi tiêu, vợ đều bẻ lái bảo tôi phải cố gắng kiếm nhiều tiền hơn.

Mới đây nhất, khi con bị sốt cao phải đi khám và mua thuốc, vợ lại quay sang trách tôi đưa ít tiền, khiến cô ấy phải xoay xở khổ sở. Lần này tôi thật sự không thể kiềm chế được nữa. Chúng tôi đã có một trận cãi nhau to. Tôi cảm thấy những nỗ lực của mình không được ghi nhận, còn vợ thì cho rằng tôi là một người chồng chi li, hẹp hòi.

Hiện tại, không khí trong nhà tôi rất nặng nề. Vợ chồng đã chiến tranh lạnh cả tuần nay, ra vào không ai nói với ai câu nào. Tôi cảm thấy rất bế tắc và mệt mỏi. Tôi không biết mức đưa 12 triệu đồng mỗi tháng cho gia đình 3 người, có sẵn nhà ở, con học mẫu giáo như vậy là nhiều hay ít? Tôi có thực sự là một người chồng hẹp hòi như lời vợ nói không?

Theo Đức Thành/VTC News

VTC News

Trở lên trên