Bị thắc mắc: “Sao giàu vẫn đi làm?”, người đàn ông Nhật chỉ ra sai lầm lớn về “tự do tài chính”
Người đàn ông Nhật Bản sở hữu khối tài sản đủ để nghỉ việc bất cứ lúc nào nhưng vẫn đi làm mỗi ngày, cho thấy tự do tài chính không đồng nghĩa với việc ngừng làm việc.
- 09-05-2026Sống chung với bạn gái, tiền tiết kiệm của người đàn ông liên tục “bốc hơi” lúc rạng sáng: lỗ hổng bảo mật ít ai ngờ
- 08-05-2026Nữ cử nhân 1 năm đổi 10 công việc: Bài học đắt giá về chọn ngành, chọn nghề
- 04-05-2026Bị sa thải vì "ngủ gật khi làm việc", nam quản lý đâm đơn kiện ngược công ty vì lý do này
Theo trang The GOLD Online (Nhật Bản), nhân vật chính là ông Okuda Haruki (55 tuổi, tên nhân vật đã được thay đổi), hiện làm việc tại một công ty thực phẩm với hơn 30 năm kinh nghiệm.
Thời trẻ, ông từng là “át chủ bài” trong bộ phận kinh doanh. Tuy nhiên, khi bước sang tuổi trung niên, ông lại bị đồng nghiệp trẻ đánh giá là chậm chạp, ít phát biểu trong các cuộc họp và không còn nổi bật. Thậm chí, có người còn mỉa mai: “Sao ông ấy vẫn còn đi làm?”.
Thực tế, ông Okuda không hề thiếu tiền. Từ khi ngoài 20 tuổi, ông đã đầu tư cổ phiếu và tích lũy được khoảng 300 triệu Yên (khoảng 50 tỷ VNĐ). Riêng tiền cổ tức mỗi năm đã vượt 6 triệu Yên (khoảng 1 tỷ VNĐ), đủ để trang trải cuộc sống mà không cần làm việc. Dù vậy, ông vẫn kiên quyết làm việc cho đến tuổi nghỉ hưu chính thức.
Nỗi lo “biến cố bất ngờ” và bài học từ thực tế
Lý do đầu tiên khiến ông không dám nghỉ việc là những bất ổn trong xã hội như đại dịch COVID-19 hay biến động chính trị. Những biến động này khiến ông lo ngại rằng tài sản có thể “bốc hơi” bất cứ lúc nào.
Ngoài ra, ông cũng cho rằng việc rời khỏi thị trường lao động quá sớm sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến uy tín tài chính cá nhân, đặc biệt ở độ tuổi trung niên.
Một yếu tố khác đến từ trải nghiệm gia đình: cha ông từng mắc chứng mất trí nhớ. Điều này khiến ông tin rằng nếu không duy trì giao tiếp xã hội, con người rất dễ trở nên chậm chạp, suy giảm tinh thần.
Theo ông Okuda, tài sản giống như một “cái ao lớn”. Dù nước có đầy đến đâu, nếu gặp hạn hán kéo dài cũng sẽ cạn kiệt. Vì vậy, cần có những “dòng nước nhỏ” liên tục bổ sung, ở đây chính là tiền lương, lương hưu và các khoản trợ cấp trong tương lai.

Ông cũng kể lại câu chuyện của một đồng nghiệp cũ, ông Tanaka (tên nhân vật đã được thay đổi). Người này từng nghỉ việc theo diện ưu đãi, sau đó dồn toàn bộ tiền trợ cấp vào cổ phiếu có cổ tức cao. Không may, thị trường lao dốc khiến tài sản “bốc hơi” một nửa. Không còn thu nhập ổn định, lại gánh áp lực trả nợ nhà, ông Tanaka buộc phải bán tháo cổ phiếu để duy trì cuộc sống.
Trải nghiệm này càng khiến ông Okuda tin rằng: có dòng tiền ổn định vẫn là “lá chắn” quan trọng nhất trước rủi ro.
Lời khuyên của chuyên gia
Chuyên gia hoạch định tài chính Aoyama Sosei nhận định lựa chọn của ông Okuda là hoàn toàn hợp lý. Thời gian làm việc dài không chỉ giúp tăng lương hưu mà còn được công ty chi trả bảo hiểm, giúp tiết kiệm đáng kể chi phí.
Ngoài ra, đầu tư luôn tiềm ẩn rủi ro. Nếu không có nguồn thu nhập ổn định, nhiều người dễ rơi vào trạng thái hoảng loạn khi thị trường biến động và bán tháo tài sản trong lúc thua lỗ.
Ông cũng nhấn mạnh rằng việc duy trì công việc giúp con người giữ được nhịp sống, tăng cường giao tiếp xã hội và bảo vệ sức khỏe tinh thần.
Nhiều người cho rằng mục tiêu của việc tích lũy tài sản là để không cần làm việc nữa. Tuy nhiên, câu chuyện của ông Okuda lại cho thấy một góc nhìn khác: điều quan trọng không phải là nghỉ việc, mà là có quyền lựa chọn nghỉ việc bất cứ lúc nào. Nói cách khác, “có thể nghỉ” và “thực sự nghỉ” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Và quyền lựa chọn đó mới là bản chất của tự do tài chính.
Đời sống pháp luật