Lương hưu chỉ bằng một nửa bạn đời, thuê nhà chia 70 - 30: Sau 3 tháng sống chung, tôi lặng lẽ rời đi
Ở tuổi nghỉ hưu, ông Trần Giang Hoa tưởng rằng chỉ cần có người đồng hành là đủ để sống an yên. Nhưng khi sống chung với bạn đời có lương hưu gấp đôi, thuê nhà dưỡng già theo tỷ lệ 70-30 và gánh toàn bộ chi phí sinh hoạt, ông nhanh chóng rơi vào áp lực tài chính. Chỉ sau ba tháng, khoản tiết kiệm cạn dần và ông buộc phải rời đi - để lại nhiều suy ngẫm về tiền bạc trong hôn nhân muộn.
- 10-03-202670 tuổi, lương hưu 40 triệu nhưng tuổi già chẳng thể trọn vẹn: Giá tôi biết điều này sớm hơn
- 04-03-2026Lương hưu giảm từ 22 triệu xuống còn 11 triệu, bà lão 62 tuổi bị cơ quan bảo hiểm giữ lại kiểm tra
- 15-02-2026Lương hưu 28 triệu đồng, 10 năm chăm cháu: Nhìn thấy 4 chữ trong điện thoại con dâu, cụ bà dứt áo ra đi
Một cuộc hôn nhân muộn tưởng chừng bình yên
Ông Trần Giang Hoa từng làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước, hiện nhận lương hưu khoảng 4.000 NDT/tháng (khoảng 14 triệu đồng) . Người bạn đời của ông, từng làm trong khu vực công, có lương hưu 8.000 NDT/tháng (khoảng 28 triệu đồng) .
Hai người quen nhau qua mai mối cách đây vài năm. Cả hai đều từng trải qua đổ vỡ hôn nhân nên quyết định sống cùng nhau nhưng không đăng ký kết hôn để tránh rắc rối về tài sản và con cái. Ban đầu, mọi thứ khá suôn sẻ: sinh hoạt đơn giản, ít áp lực, chi tiêu không đáng kể nên gần như không ai nói nhiều về tiền.
Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi khi ông chính thức nghỉ hưu.
Bắt đầu từ một quyết định tưởng như lãng mạn
Sau khi nghỉ hưu, bạn đời đề nghị thuê một căn nhà nhỏ có sân ở ngoại ô để "sống chậm": trồng rau, nuôi gà, tận hưởng không khí trong lành. Giá thuê khoảng 100.000 NDT/năm (gần 350 triệu đồng) – một con số khiến ông Giang Hoa chần chừ.
Sau nhiều tranh luận, hai người thống nhất phương án chia sẻ: bà trả 70% tiền thuê , ông chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí sinh hoạt hằng ngày.
Về lý thuyết, cách chia này có vẻ hợp lý. Nhưng thực tế lại khác.
Ba tháng tiêu sạch tiền tiết kiệm
Ngay tháng đầu tiên, ông phát hiện chi phí sinh hoạt đã vượt quá khả năng. Chỉ riêng tháng đầu:
- Chi phí ăn uống: hơn 2.000 NDT (~7 triệu đồng)
- Mời bạn bè đến chơi: hơn 3.000 NDT (~10 triệu đồng)
- Tổng sinh hoạt: hơn 5.000 NDT (~17 triệu đồng)
Con số này đã vượt quá mức lương hưu của ông.
Tháng thứ hai, chi phí vẫn không giảm do mua thêm đồ nội thất, thiết bị nhà bếp. Tháng thứ ba, hóa đơn tăng mạnh vì chi phí sưởi ấm và lối sống "hưởng thụ hơn".
Chỉ sau ba tháng, khoản tiết kiệm 20.000 NDT (khoảng 70 triệu đồng) của ông gần như cạn sạch.
"Điều khiến tôi lo không phải là tiêu tiền, mà là cảm giác không kiểm soát được dòng tiền," ông chia sẻ.
Vì sao mô hình chia tiền thất bại?
Nhìn lại, ông Giang Hoa cho rằng vấn đề không nằm ở con số, mà ở cách tư duy tài chính khác nhau.
Thứ nhất: Không cùng chuẩn sống. Bạn đời ông quen với mức chi tiêu cao hơn, trong khi ông muốn sống tiết kiệm. Sự lệch chuẩn khiến các quyết định chi tiêu luôn gây căng thẳng.
Thứ hai: Không có ngân sách chung. Hai người không thiết lập ngân sách cụ thể cho ăn uống, tiếp khách hay mua sắm. Điều này khiến chi phí "trôi đi" mà không ai nhận ra.
Thứ ba: Chia tiền theo cảm tính. Việc chia 70% – 30% tưởng công bằng nhưng thực tế lại tạo áp lực lớn cho người thu nhập thấp hơn, nhất là khi chi phí phát sinh khó kiểm soát.
Quyết định rời đi - một lựa chọn mang tính tài chính
Khi mùa đông đến và chi phí sưởi tăng cao, ông quyết định rời khỏi căn nhà ngoại ô để quay về thành phố – nơi có hệ thống sưởi trung tâm và chi phí thấp hơn.
"Ở tuổi này, điều tôi cần không phải cuộc sống đẹp như tranh, mà là cảm giác an toàn tài chính," ông nói.
Quyết định này khiến mối quan hệ của họ rạn nứt, nhưng ông cho rằng đó là lựa chọn cần thiết để bảo vệ tương lai của mình.
Bài học tài chính cho người nghỉ hưu
Từ câu chuyện này, các chuyên gia tài chính cho rằng người nghỉ hưu - đặc biệt là những cặp đôi tái hôn - cần lưu ý ba nguyên tắc:
1. Thống nhất chuẩn sống trước khi sống chung Không chỉ nói về tình cảm, cần trao đổi rõ về mức chi tiêu, cách tiết kiệm và mục tiêu tài chính dài hạn.
2. Lập ngân sách cụ thể theo tháng Chia rõ các khoản: nhà ở, ăn uống, tiếp khách, y tế, giải trí. Điều này giúp tránh cảm giác "tiền bốc hơi".
3. Duy trì quỹ dự phòng cá nhân Dù sống chung, mỗi người vẫn nên có quỹ riêng đủ 6–12 tháng chi tiêu để tránh phụ thuộc.
Khi tình cảm không thể thay thế kế hoạch tài chính
Câu chuyện của ông Giang Hoa không phải là hiếm. Nhiều người nghỉ hưu nhận ra rằng sống cùng nhau ở tuổi già đòi hỏi nhiều hơn sự đồng cảm – đó là sự minh bạch và kỷ luật tài chính.
Ở tuổi mà thu nhập gần như cố định, mỗi quyết định chi tiêu đều ảnh hưởng trực tiếp đến cảm giác an toàn và chất lượng sống. Và đôi khi, lựa chọn rời đi không phải là thất bại, mà là cách để bảo vệ chính mình.
Thanh niên Việt