'Bán đất ở quê, vay ngân hàng thêm 1 tỷ để mua chung cư Hà Nội, giờ tôi hối hận vô cùng'
Có 2,5 tỷ đồng từ việc bố mẹ bán đất ở quê, vợ chồng tôi vay thêm gần 1 tỷ để mua căn chung cư hai phòng ngủ tại Hà Nội với hy vọng ổn định cuộc sống. Thế nhưng, khi sáu người cùng chung sống trong không gian chật hẹp và áp lực tài chính ngày càng lớn, niềm vui an cư dần nhường chỗ cho cảm giác bí bách, mệt mỏi và nhiều nỗi day dứt.
- 19-03-2026Cụ bà ở Nghệ An mang 19 chỉ vàng đi bán để chứng minh tài sản 'sạch'
- 11-03-2026Có 3,5 tỷ gửi ngân hàng: Có nên đánh đổi 24 triệu tiền lãi mỗi tháng để mua đất hoặc vàng?
- 11-03-2026Nên giữ 12 cây vàng hay mua đất quê để đầu tư dài hạn?
Dưới đây là chia sẻ của anh Nguyễn Ngọc Dũng (Hà Nội)
Vợ chồng tôi từng nghĩ có nhà ở Hà Nội là một cột mốc quan trọng, là “đích đến” của bao năm đi làm tích cóp. Nhưng khi căn nhà mơ ước trở thành nơi khiến cả gia đình ngột ngạt mỗi ngày, tôi bắt đầu tự hỏi: liệu quyết định năm đó có quá vội vàng?
Năm ngoái, vì tôi là con một nên bố mẹ đã bán mảnh đất ở quê được 2,5 tỷ đồng để hỗ trợ vợ chồng tôi mua nhà. Cộng thêm khoản vay gần 1 tỷ, chúng tôi mua một căn chung cư hai phòng ngủ, giá 4,5 tỷ đồng ở Hà Nội. Ngày nhận nhà, ai cũng vui. Bố mẹ bảo: “Có nhà ở thủ đô rồi là ổn định, con cái sau này đỡ khổ.” Tôi cũng tin như vậy.
Nhưng cuộc sống thực tế khác xa tưởng tượng.
Nhà có hai ông bà nội, hai đứa con nhỏ và hai vợ chồng. Sáu con người sinh hoạt trong một căn hộ chưa đầy 70 m². Phòng khách vừa là chỗ chơi của bọn trẻ, vừa là nơi ông bà xem tivi, cũng là góc làm việc tạm bợ của tôi mỗi tối. Phòng ngủ của vợ chồng tôi nhiều khi trở thành phòng học, phòng chơi, thậm chí là chỗ ngủ tạm của ông bà khi bọn trẻ ốm.
Không gian chật chội khiến những chuyện nhỏ nhặt cũng dễ trở thành mâu thuẫn. Ông bà quen nếp sống ở quê, thích thoáng đãng, trồng rau, nuôi gà. Lên thành phố, quanh quẩn trong bốn bức tường, nhiều khi ông bà chỉ biết ngồi nhìn ra ban công. Vợ chồng tôi đi làm cả ngày, về đến nhà là một vòng quay khác: cơm nước, con cái, dọn dẹp.
Có những tối, tôi ngồi nhìn căn nhà mà thấy nghẹn. Không phải vì không có chỗ ở, mà vì cảm giác mất đi một phần tự do. Ở quê, chúng tôi có sân vườn, có khoảng trời riêng. Giờ mọi thứ chỉ gói gọn trong vài chục mét vuông.
Khoản vay gần 1 tỷ cũng là áp lực không nhỏ. Mỗi tháng, tiền trả nợ, tiền học của con, chi phí sinh hoạt ở Hà Nội… khiến chúng tôi gần như không có khoản dư. Cảm giác “có nhà nhưng vẫn không thấy an tâm” bám riết lấy tôi.
Điều khiến tôi day dứt nhất là mảnh đất ở quê đã bán rồi. Nếu cuộc sống ở đây không ổn, cũng không còn đường lui. Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu giữ lại đất, có lẽ bố mẹ vẫn sống thoải mái hơn. Còn chúng tôi có thể chọn thuê nhà, linh hoạt hơn.
Nhưng giờ mọi chuyện đã khác. Căn chung cư này vừa là nơi trú ngụ, vừa là gánh nặng tâm lý. Tôi biết nhiều người còn khó khăn hơn, nhưng cảm giác bí bách mỗi ngày khiến tôi mệt mỏi. Không phải vì thiếu thốn vật chất, mà vì thiếu không gian để thở, để sống đúng nghĩa.
An ninh Tiền tệ
CÙNG CHUYÊN MỤC
Giá bạc hôm nay 19-3: Thủng mốc 3 triệu đồng/lượng
11:24 , 19/03/2026